Chương 12: Thư tình và chiến thư

Gần đây, trường cao trung phụ thuộc đại học K có hơi nhiều tin tức, ví dụ như bạch mã hoàng tử và hắc mã hoàng tử của trường đồng thời hiện thân tại đài phát thanh, cổ động cho một vận động viên nữ chạy đường dài trông như rơm rạ; ví dụ như một vận động viên nam nào đó của khoa Văn trong khi thi ném tạ, không biết vì khẩn trương hay là thói quen lại ném tạ trúng ngay trọng tài; ví dụ như thánh học Trình Dực Dương của khoa Lý dùng điểm cao nhất đại diện Trung Quốc tham dự vòng chung kết của cuộc thi IACT; ví dụ như một thiếu niên tốt chất phác trầm lặng thất tình.

Mộc Tiểu Thụ luôn không để ý đến tin tức thời sự, nhưng lúc này cô lại rất chú trọng tin tức cuối cùng.

Thái Hòa thất tình.

Người đầu tiên phát hiện chuyện này là Trần Tổ Bình. Cậu ta thừa dịp lúc Thái Hòa không ở chỗ ngồi mà tỏ vẻ nghiêm túc đưa bức thư nặc danh cho Mộc Tiểu Thụ. Mộc Tiểu Thụ vừa đọc câu đầu tiên liền run rẩy: "Hoa Nhi, cậu viết thư tình cho tôi hả? Tôi thấy lời văn của cậu không tồi đâu, tại sao lúc ở đại hội thể dục thể thao lại viết thê thảm như vậy hả?

Còn nữa cậu cũng biết chữ mình xấu cho nên đánh máy bức thư cho đẹp, không tệ nha…"

Khuôn mặt Trần Tổ Bình co giật: "Cậu đang sỉ nhục ánh mắt của tôi ư? Tôi chính mắt nhìn thấy Thái Hòa đưa bức thư này cho một nữ sinh ở lớp bên cạnh, sau đó cô gái này lại trả nó về."

Cây bút chì 2B trong tay Mộc Tiểu Thụ rớt xuống đất. Lượng tin tức trong lời nói Trần Tổ Bình quá nhiều, cô nhất thời không thể tiếp nhận. Ý cậu ta là, người ngốc tự nhiên như Thái Hòa cũng biết nghĩ đến chuyện trai gái sao? Hơn nữa cậu thiếu niên này thật vất vả mới thông suốt lại bị từ chối một cách nhẫn tâm?

Thật đáng giận, ai dám cả gan từ chối Thái Tiểu Hòa dịu dàng đáng yêu! Mộc Tiểu Thụ đập bàn, quát lên: "Là nữ sinh nào không có mắt hả, dám từ chối Thái Tiểu Hòa? Đi, chúng ta đi đòi lại công bằng cho Thái Tiểu Hòa!"

Trần Tổ Bình ra sức gật đầu: "Đúng vậy! Ngải Uyển Lương kia không biết tốt xấu gì cả!"

"Đúng vậy…Ngải…khoan đã, cậu nói là Ngải Uyển Lương ở lớp bên cạnh?" Động tác quyết liệt của Mộc Tiểu Thụ khựng lại giữa không trung.

"Đúng vậy." Trần Tổ Bình dùng đôi mắt vô tội nhìn chằm chằm Mộc Tiểu Thụ.

Ngải Uyển Lương, mỹ nữ Giang Nam điển hình. Khác với cái đẹp của Cao Linh, cái đẹp của Ngải Uyển Lương tinh xảo tựa như cây liễu rủ cành ở ven hồ đầu xuân, chỉ cần ngoảnh đầu mỉm cười, ngay cả Mộc Tiểu Thụ cũng say mê.

Thái Hòa, cái tên ngốc tự nhiên đã thông suốt này tại sao lại chọn một mỹ nữ thượng đẳng như vậy để làm đối tượng thử nước hả? Khả năng bị từ chối là hai trăm phần trăm rồi.

Trong lòng Mộc Tiểu Thụ chảy máu, điều này khiến cô và Trần Tổ Bình rất khó làm việc. Có điều đã là bạn bè, cho dù là đệ nhất mỹ nhân thiên triều, bọn họ cũng phải đòi lại công bằng cho Thái Hòa!

Cao Linh liếc mắt nhìn Mộc Tiểu Thụ và Trần Tổ Bình kích động: "Các cậu có nên trưng cầu ý kiến của Thái Hòa một chút không?"

"Đương nhiên không cần!" Mộc Tiểu Thụ và Trần Tổ Bình đồng thanh. Đùa à, ở đâu có chuyện Lôi Phong làm việc tốt còn để lại tên họ chứ?

Cao Linh: "…"

Tan học, Mộc Tiểu Thụ và Trần Tổ Bình ngắm đúng thời cơ vọt vào lớp bên cạnh. Trong lớp chỉ còn lại mấy bạn học, Ngải Uyển Lương đang làm trực nhật vệ sinh.

Mộc Tiểu Thụ lập tức đi tới trước mặt Ngải Uyển Lương, lấy thư tình ra ném lên bàn.

Ngải Uyển Lương vừa nhìn thấy bức thư, sắc mặt liền trắng bệch. Cô nàng ngẩng đầu nhìn thấy cảm xúc phức tạp muốn nói lại thôi trong mắt Mộc Tiểu Thụ.

Dưới đáy lòng Mộc Tiểu Thụ nhắc nhở chính mình nhất thiết đừng vì đối diện với mỹ nhân mà mềm lòng, cô bèn hung hăn nói: "Thái Hòa nhà chúng tôi có chỗ nào không tốt mà cậu lại nhẫn tâm từ chối? Còn nhẫn tâm trả lại thư cho cậu ấy, cậu có biết cậu ấy khó chịu buồn phiền chỉ biết nhẫn nhục chịu đựng không hả? Cậu tàn nhẫn quá đi!"

Trần Tổ Bình ở bên cạnh bổ sung: "Phải đó! Cậu không thể nào tìm được người đàn ông tốt chững chạc như Thái Hòa đâu!"

Sắc mặt Ngải Uyển Lương thay đổi mấy lần, ánh mắt nhìn Mộc Tiểu Thụ và Trần Tổ Bình càng phức tạp hơn.

Mộc Tiểu Thụ thấy Ngải Uyển Lương không nói câu nào, cô nóng nảy: "Cậu nói đi." Tùy tiện nói một câu "Thái Hòa quả thật là một người bạn trai xuất sắc, từ chối cậu ấy là vì tôi không có mắt" đại loại thế là được rồi.

Nhưng Ngải Uyển Lương vẫn không nói gì.

Nhưng ngược lại bạn cùng bàn của Ngải Uyển Lương đang lau bảng, cậu ta không lau bảng nữa, tức giận nói với Mộc Tiểu Thụ: "Đây chẳng phải là người thi toán cứ rớt mãi ở lớp bên cạnh đó sao?"

Trong nháy mắt Mộc Tiểu Thụ nổi nóng: "Cậu lặp lại lần nữa coi?!"

"Có nói lại cậu vẫn thi rớt thôi." Ánh mắt nam sinh tỏ vẻ khinh thường.

"Chao ôi," Mộc Tiểu Thụ nheo mắt lại, "Cậu có cần để ý tôi đến vậy không, ngay cả tôi thi toán bao nhiêu điểm cũng biết."

Cậu ta bùng nổ: "Cả khối ai không biết chứ…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!