Không khí mùa hè mang theo mùi cây cỏ nồng nặc. Mộc Tiểu Thụ chín tuổi đứng trước một tòa nhà cổ xưa tại Quỳnh Tạ, cô bé giấu bàn tay thấm ướt mồ hôi trong nếp may của chiếc váy vải bông.
"Tiểu Thụ, đây là ông nội." Sau lưng có người nhẹ nhàng đẩy cô bé một cái.
Cô bé ngẩng đầu trông thấy một ông lão đầu tóc hoa râm đứng dưới thanh cửa sắt chạm trổ. Ông lão kia trông đầy sức sống, mặc trường sam màu xanh nhạt, tay chống gậy gỗ, vốn tựa như nhân vật siêu phàm thoát tục, nhưng bởi vì lông mày quá mức sắc bén nên hiện ra một chút hung bạo.
Đây là một ông lão hoàn toàn khác với ông ngoại, cô bé suy nghĩ, nhưng vẫn ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Ông nội."
Bởi vì giọng nói êm ái mà ông lão chợt dịu sắc mặt: "Trông rất giống lão tam." Ông ta gõ cây gậy, căn dặn: "Vào nhà đi."
Cô bé bị một đám người vây quanh đi vào bên trong, chào hỏi từng người một. Cô bé thận trọng nhìn những gương mặt xa lạ, sau khi nhận thức một vòng thì sau lưng đã ứa ra một lớp mồ hôi. Người hôm nay cô bé gặp còn nhiều hơn tổng số người từng gặp trong chín năm qua.
Sau khi mọi người tản đi, một mình cô bé ở tại nhà chính rộng lớn. Bên tai có tiếng dương cầm hân hoan, cô bé tìm kiếm tiếng đàn đi về phía trước, cuối cùng đứng trước một căn phòng nhỏ thông đến vườn hoa.
Bên trong đặt một chiếc đàn dương cầm ba góc, ngồi trước chiếc đàn là một cô gái tóc dài.
Cô bé đang do dự có nên đi vào hay không, thì nghe được tiếng đàn véo von như nước chảy chợt im bặt. Cô gái ngẩng đầu nhìn cô bé, đôi mắt hạnh mở to tròn trĩnh: "Em là ai?"
Cô bé bị khí thế đột ngột của cô gái này chế ngự, quên mất trả lời.
Tiếng trẻ con giòn tan thay cô bé đáp lời: "Chị ơi, đó là chị họ." Hóa ra đứng cạnh đàn dương cầm còn có một đứa trẻ. Bởi vì cơ thể còn nhỏ không cao bằng chiếc đàn, cho nên không thể thấy được cậu bé.
Cô gái tỏ vẻ bừng tỉnh hiểu ra, mau chóng nở nụ cười rạng rỡ: "Em chính là Mộc Tiểu Thụ à, chị là chị họ của em Mộc Lạc Kỳ, nó là em trai chị Mộc Trạch Bách. Em còn có một người anh họ Mộc Trạch Tùng, cậu ấy là một hũ nút chất phác, rất dễ nhận ra."
"Mộc Lạc Kỳ, lại nói xấu tôi nữa." Âm thanh rầu rĩ phát ra từ trên đầu Mộc Tiểu Thụ, cô bé sợ sệt rụt cổ lại.
Cậu thiếu niên mặc áo sơ mi kẻ sọc màu xanh không biết đứng ở cạnh cửa lúc nào. Cậu ta đẩy cặp kính mắt to thật dày trên mũi, xem xét Mộc Tiểu Thụ, giống như cô bé là con bọ cánh cứng nằm dưới kính lúp.
"Mộc Trạch Tùng, gọi một tiếng chị họ cậu sẽ chết sao?" Mộc Lạc Kỳ bực bội.
"Không," Mộc Trạch Tùng đáp nghiêm túc đâu ra đấy, "Nhưng trong lòng sẽ không thoải mái."
Mộc Trạch Bách bật cười khanh khách, Mộc Tiểu Thụ cũng lộ ra nụ cười chân thành đầu tiên kể từ khi bước vào nhà họ Mộc.
Năm đó, Mộc Lạc Kỳ mười ba tuổi, Mộc Trạch Tùng mười ba tuổi, Mộc Tiểu Thụ chín tuổi, Mộc Trạch Bách năm tuổi. Thời gian êm đềm, năm tháng tốt đẹp.
Năm đó, Mộc Tiểu Thụ có một cái tên mới. Chỉ vì một câu của ông cụ Mộc: "Cái tên Tiểu Thụ này không phóng khoáng, nên lấy chữ Lạc như mấy đứa cùng lứa, gọi là Lạc Phân đi." Vì thế Mộc Tiểu Thụ trở thành Mộc Lạc Phân, ở dưới cái nhìn của mọi người hoa rơi lả tả còn đáng quý hơn mầm cây nhỏ bé một mình trưởng thành.
Nhưng Mộc Tiểu Thụ luôn luôn cảm thấy cái tên Tiểu Thụ này càng thích hợp với mình hơn.
Ông ngoại từng cười híp mắt, nâng bút viết xuống tên cô bé, sau đó nói rằng: "Tiểu Thụ. Cây cắm rễ dưới đất, trải dài cành lá hướng về trời xanh, không vì gió mà đổ, không vì mưa mà rã, quả nhiên đội trời đạp đất, độc lập tự túc." Hồi còn nhỏ cô bé đã có suy nghĩ sâu sắc. Huống hồ cô bé hiểu rõ, cho dù mình có giả dạng thành Lạc Phân điềm đạm nho nhã thế nào đi nữa, trong nội tâm vẫn là Mộc Tiểu Thụ giương nanh múa vuốt.
Từng ngày trôi qua, Mộc Tiểu Thụ ngoan ngoãn hầu như được lòng mọi người trong nhà họ Mộc. Bác cả Lâm Tố Anh gặp ai cũng khoe: "Nhìn xem Lạc Phân chúng tôi ngoan ngoãn biết bao." Nếu Mộc Tiểu Thụ có ở đó, vừa được khen ngợi nhất định sẽ khôn ngoan lộ ra biểu cảm thẹn thùng, làm tôn lên khuôn mặt trái xoan cùng với đôi mắt to đen láy, khiến bà cô bác dì đều không hề ngoại lệ mà trong lòng tan chảy thành vũng nước.
Sau khi Mộc Tiểu Thụ và Mộc Lạc Kỳ trở nên gần gũi thân thiết, Mộc Lạc Kỳ thường xuyên dí trán Mộc Tiểu Thụ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Em lấy lòng bọn họ như vậy, có mệt không hả."
Nhưng từ bé Mộc Tiểu Thụ đã hiểu đạo lý nhân tại ốc diêm hạ, bất đắc bất đê đầu*. Ngay cả ông ngoại cả đời thẳng lưng chính trực cũng có lúc khom lưng, huống chi là cô bé.
Nhân tại ốc diêm hạ, bất đắc bất đê đầu: khi bị người khác áp chế phải biết tạm thời nhân nhượng; trong một số hoàn cảnh không thể không làm một số việc không muốn làm.
Mộc Tiểu Thụ giải quyết tốt mối quan hệ với trưởng bối, nhưng đối với mấy đứa trẻ của những gia đình khác trong Quỳnh Tạ thì lại hết đường xoay sở. Cô bé không rõ mình đã mạo phạm đám trẻ kia hồi nào, thường xuyên bị chúng níu tóc bắt nạt. Những người có thể tiến vào Quỳnh Tạ bối cảnh không hề đơn giản, những đứa trẻ được nuông chiều từ những gia đình trong quân giới chính giới đa số đều ương bướng, Mộc Tiểu Thụ là con gái duy nhất chỉ có thể nén giận.
Đứa trẻ Vương Tả Trọng càng đối với Mộc Tiểu Thụ khắc nghiệt hơn.
Trong lúc chơi trò đóng giả kẻ cướp, Mộc Tiểu Thụ bị Tả Trọng kéo qua đóng vai áp trại phu nhân bị thổ phỉ cưỡng ép. Bọn con trai vừa ném đất vừa ném cành cây vào Mộc Tiểu Thụ, tất cả vũ khí đều gom lại chỗ cô bé. Áp trại phu nhân được giải cứu bị gả cho tư lệnh Tả Trọng của quân đội. Tả Trọng với lấy vòng eo Tiểu Thụ để cô bé hôn cậu ta, Tiểu Thụ sợ tới mức hồn vía lên mây. Cô bé liền đẩy Tả Trọng ra, thất tha thất thểu chạy ra ngoài.
Bọn con trai tức giận kêu gào, đuổi theo Mộc Tiểu Thụ: "Tân nương tử chạy trốn! Tân nương tử chạy trốn!"
Mộc Tiểu Thụ chạy như điên trở về nhà họ Mộc, bùn đất dính đầy mặt. Nhưng cô bé chưa từng nói với ai những việc đã xảy ra, chỉ một mình trốn tránh thầm khóc, sau đó thu dọn sạch sẽ, vẫn đưa ra khuôn mặt ngoan ngoãn tươi cười với trưởng bối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!