An Tinh nhìn cậu trai lao ra từ trong ngõ, quả thực kinh ngạc đến ngây người.
Sao Ninh Vinh lại bị đánh thế này!
Mặt cũng sưng lên hết rồi!
Nơi bọn họ tụ tập ăn uống nằm ở khu phố cổ, đa số các khu tiểu khu ở đây được xây dựng từ hơn hai mươi năm trước, mấy năm gần đây mới lần lượt tháo dỡ cải tạo. Vì vậy, có một số con ngõ quanh co uốn lượn không hề có camera giám sát, cứ đến tối là tối om như mực.
An Tinh vừa sợ bóng tối lại sợ gặp nguy hiểm, tính tò mò cũng không cao, chưa bao giờ đi về phía những nơi không có camera giám sát như thế này.
Nếu không phải vừa rồi trong lòng bỗng có cảm giác khác thường, liếc nhìn về hướng này một cái, thì cậu cũng chẳng thấy được bộ dạng chật vật hiện tại của Ninh Vinh.
"Mẹ kiếp, thằng ranh kia chạy rồi!"
"Đuổi theo nó! Còn dám đánh trả à?!"
"Nó vừa đập vỡ đầu anh Hải đấy, đừng để nó chạy thoát! Cho nó biết tay đi!"
An Tinh đứng ở đầu ngõ, nghe rõ mồn một tiếng chửi rủa đầy phẫn nộ của đám người kia, huống chi là Ninh Vinh đang ở ngay đó.
Thanh niên khựng lại một chút, rồi tăng tốc chạy ra ngoài ngõ, nhưng có vẻ vì vừa rồi ngã bị thương nên bước chạy tập tễnh, khập khiễng.
Tiếng chửi bới ngày càng gần, hòa lẫn với tiếng tim đập ngày càng dồn dập kịch liệt. An Tinh bỗng nhiên lao vào, túm chặt lấy thanh niên đang giật mình kia, nắm lấy tay hắn, lôi chạy ra ngoài.
Trong khu phố cổ không tiện đỗ xe, chú Lý đợi ở bãi đỗ xe gần đó, sau khi nhận được tin nhắn của An Tinh mới lái xe đến chỗ họ tụ tập. Vừa tới gần, chú lại nhận được cuộc gọi của An Tinh.
"Tinh Tinh à, chú tới ngay đây..."
"Chú Lý!" Giọng nói hoảng hốt của thiếu niên hòa lẫn với tiếng th* d*c vang lên, "Cứu mạng! Có người muốn đánh cháu!"
Chú Lý: ??!
Ban đầu là An Tinh kéo Ninh Vinh chạy ra ngoài, sau đó lại thành Ninh Vinh kéo An Tinh chạy.
Có lẽ vì sự phản kháng của Ninh Vinh đã chọc giận đối phương, đám người kia đuổi theo rất nhanh.
Lần dốc toàn lực chạy bộ gần nhất của An Tinh là đợt thi chạy 5km môn thể dục hồi năm nhất đại học, bình thường cậu thích tĩnh không thích động, mới chạy được vài phút đã bắt đầu thở không ra hơi.
Khổ nỗi lúc đó cậu đã lọt vào tầm mắt của đám côn đồ, cũng không thể tùy tiện thoát thân. Bị Ninh Vinh kéo rẽ vào hết con ngõ này đến con ngõ khác, An Tinh sắp bị sự ngốc nghếch của mình chọc cho phát khóc luôn.
Cậu luôn có cảm giác, nếu không phải vừa rồi mình nhất thời bốc đồng lao vào, có lẽ Ninh Vinh đã tự mình thoát được từ lâu rồi.
Đúng lúc đó, điện thoại An Tinh reo lên — là chú Lý gọi. Cậu vội vàng cầu cứu, mới nói được mấy câu thì Ninh Vinh đã quay người, trực tiếp cầm lấy điện thoại từ tay cậu.
"Chú đi đường nào tới?"
An t*nh h**n toàn không phòng bị với Ninh Vinh, bị đoạt mất điện thoại cứ ngơ ngác nhìn Ninh Vinh giao tiếp với chú Lý, sau đó mơ mơ hồ hồ bị kéo rẽ qua mấy khúc cua.
Đến khi lao ra khỏi ngõ, cậu đã thấy chiếc xe của gia đình phanh gấp, dừng lại ngay đầu ngõ.
Mà lúc này, đám côn đồ kia đã bám sát ngay sau lưng bọn họ.
Ninh Vinh lôi An Tinh lao nhanh đến trước xe, mở cửa xe rồi đẩy An Tinh vào trước, bản thân cũng chen vào ghế sau rồi đóng sầm cửa lại, động tác liền mạch lưu loát. Chú Lý đạp chân ga, cuối cùng cũng thoát khỏi đám côn đồ đó.
"Tinh Tinh, cháu không sao chứ?"
An Tinh nằm bò trên ghế th* d*c, nhích người về phía trước vài cái, Ninh Vinh vừa nhào vào đã đè lên cậu, khiến cậu suýt thì tắc thở.
"Không, không sao... phù... may mà chú Lý tới nhanh, nguy hiểm quá."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!