Tại quán thịt nướng La Gia, An Tinh chống cằm nhìn Lộ Thiên Trầm nướng thịt cho mình.
Nhà họ An phất lên từ đời ông nội của An Tinh, tiếc là sức khỏe cụ yếu, qua đời sớm. Trước lúc lâm chung, cụ chia đều sản nghiệp cho bố An và chú hai An, nhưng chỉ có bố An nắm bắt được thời cơ đưa An Ninh Jewelry lớn mạnh, lại dùng tiền kiếm được đầu tư vào không ít ngành nghề khác.
Giai đoạn này là thời kỳ vàng son phát triển của đất nước, bố An đầu tư đâu thắng đó, kiếm được bộn tiền.
Tính ra thì bắt đầu từ lúc An Tinh ra đời, nhà họ An ngày càng giàu có.
Cho nên từ nhỏ đến lớn An Tinh chưa từng phải chịu khổ, xung quanh cũng luôn có rất nhiều người vây quanh nịnh nọt. Ví dụ như khi đi ăn uống cùng một nhóm người, luôn có những kẻ tìm đủ mọi cách chen vào vòng tròn của họ, hận không thể đứng bên cạnh hầu hạ An Tinh ăn cơm.
Đương nhiên An Tinh không quen và cũng từ chối chuyện đó, nhưng mà...
Cậu dò xét đưa tay ra: "Anh Trầm, để em lật thịt cho, anh nghỉ một lát đi..."
Bàn tay đang vươn về phía kẹp nướng thịt bị một bàn tay khác với những khớp xương rõ ràng chặn lại. Lộ Thiên Trầm kẹp thịt lật mặt, ấn bàn tay nhỏ đang thò ra của An Tinh trở về.
"Em đợi ăn thịt đi, để anh. Kể tiếp đi, An Hạo còn nói gì nữa?"
An Tinh: ...
Hừm, là anh Trầm bảo không cho cậu nướng nhé, cậu đã chủ động rồi đấy!
An Tinh nghĩ một cách đầy lý lẽ, tiếp tục lầm bầm kể khổ với Lộ Thiên Trầm.
"Anh ta còn nói được gì chứ, cứ âm dương quái khí châm ngòi ly gián, bảo em không chịu tăng ca không chịu chịu khổ nên mới rời khỏi bộ phận thị trường... trong khi phòng thiết kế cũng bận lắm mà."
Lộ Thiên Trầm gật đầu: "Em làm rất đúng."
An Tinh chống cằm không nói gì, nhìn Lộ Thiên Trầm ung dung nướng thịt cho mình.
Từ nhỏ đến lớn, Lộ Thiên Trầm dường như chẳng thay đổi gì cả, lúc nào cũng ung dung, điềm tĩnh, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát. Trong ký ức của cậu, chưa từng thấy Lộ Thiên Trầm thất thố bao giờ, lúc nào cũng ôn hòa bình tĩnh.
Không giống cậu, đã là người chết đi một lần rồi, những chuyện trải qua kể ra chắc hù chết người ta mất! An Tinh thầm cảm thán.
Tay thì nướng thịt, nhưng Lộ Thiên Trầm cũng không lơ là An Tinh. Khi thấy ánh mắt thiếu niên trở nên xa xăm, anh biết ngay nhóc ngốc này lại thả hồn đi đâu rồi, nhìn qua có vẻ còn đang rất tận hưởng.
Anh cũng không lên tiếng, chỉ lẳng lặng chú ý tình hình nướng thịt.
Ánh đèn trong quán thịt nướng có độ bão hòa rất cao, chiếu vào tay người đàn ông như đèn tụ quang. An Tinh nhìn theo tay Lộ Thiên Trầm lên trên, đường nét cẳng tay lộ ra dưới ống tay áo sơ mi xắn lên đầy mạnh mẽ.
Cậu nhìn cánh tay Lộ Thiên Trầm, rồi lại nắn nắn cánh tay mình, cứ cảm thấy cánh tay đối phương sao mà... quyến rũ thế không biết.
"Anh Trầm, bình thường anh tập gym thế nào vậy?" An Tinh tò mò hỏi.
Lộ Thiên Trầm hơi bất ngờ với câu hỏi này, ngước mắt liền thấy vẻ mặt đầy ngưỡng mộ của thiếu niên.
"Em muốn tập gym à?"
An Tinh lại sờ sờ cánh tay: "Em cũng muốn có cơ bắp!"
"..."
Lộ Thiên Trầm rơi vào sự im lặng vi diệu, khựng lại một chút mới mở miệng nói: "Em như bây giờ đã rất tốt rồi, bình thường tập chút bài tập aerobic, rèn luyện tim phổi là được. Cơ bắp thì không cần thiết."
An Tinh làm như không nghe, tiếp tục: "Hay là em đi tập tạ nhỉ? Tập nhiều có cao lên được không, em thấy mình hơi thấp."
An Tinh nhìn Lộ Thiên Trầm ngồi mà cũng cao hơn mình, lại nghĩ đến Ninh Vinh rõ ràng bằng tuổi mà cao hơn cậu cả cái đầu, ghen tị quá đi mất thôi!
Lộ Thiên Trầm lặng lẽ đẩy sữa đậu nành tới, rồi gắp miếng bò Wagyu đã nướng chín vào đĩa của An Tinh, bình tĩnh khuyên can.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!