Tim An Tinh đập thót một cái. Cậu đứng trước cửa nhà vệ sinh, nín thở lắng nghe.
Hai người cách một cánh cửa nói chuyện rất nhỏ, nếu không phải cửa ngoài khép chưa chặt, An Tinh đã không thể nghe thấy câu nói kia.
Cậu nép vào góc tường, cố gắng phân biệt từng lời qua tiếng nước chảy róc rách. Người kia dường như cũng rất kinh ngạc trước lời nói của bạn mình.
"Hả? An Tinh không phải con trai của An tổng sao?"
"Không phải, ý tôi là —— hôm đó tôi nghe có người nói, con trai An tổng đang thực tập ở công ty mình, nhưng cậu ta bất tài vô học, cái gì cũng không biết, quả thực không giống con ruột chút nào. Tôi đâu có nói An Tinh không phải con trai An tổng đâu!"
"À à!" Người kia vỡ lẽ, "Cậu nói cho rõ ràng vào chứ, tôi cứ tưởng cậu biết bí mật hào môn gì đó, kiểu như ôm nhầm con hay gì gì đấy..."
"Cậu bị bệnh à, đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi đấy!"
"Là do cậu diễn đạt không rõ ràng..."
"..."
Lúc ăn trưa, dù đã cố gắng che giấu nhưng An Tinh vẫn có chút lơ đễnh. Cậu vô thức nghĩ về cuộc đối thoại của hai người kia, đồng thời nhớ lại một số chuyện cũ.
Kiếp trước cậu luôn thực tập ở phòng Marketing. Vì sự cố ý ngó lơ của An Hạo, cũng vì bản thân không hợp với bộ phận này nên kỳ thực tập diễn ra chẳng hề suôn sẻ. Sau này khi thân phận bị bại lộ, vài nguyên lão trong công ty liền nói cậu không ưu tú bằng anh họ, cuối cùng để An Hạo đạp lên cậu mà thăng tiến.
Sống lại một đời, An Tinh vốn chẳng coi mấy lời đồn đại này ra gì, chỉ nghĩ đó là do An Hạo tung ra để tạo đà. Nhưng nghe xong cuộc nói chuyện phiếm của hai người kia, cậu lại nảy sinh suy nghĩ khác.
An Tinh nhìn Tiêu Duệ đang vừa lùa cơm vừa xem điện thoại ở đối diện, dò hỏi:
"Thầy Tiêu, anh có nghe thấy tin đồn gì về em không?"
Tiêu Duệ: "Thái tử nhỏ bất tài vô học hả?"
An Tinh: (: 」∠ )_
Nhìn dáng vẻ cắn đũa đầy rối rắm của thiếu niên, lại nghĩ đến chuyện sáng nay nhóc con này làm việc khá ngoan ngoãn, Tiêu Duệ hiếm khi tốt bụng hỏi một câu:
"Sầu đời chuyện gì thế, nói nghe thử xem."
An Tinh đắn đo một chút rồi lí nhí hỏi: "Nếu có tin đồn nào đó về em... ừm, kiểu rất vô lý ấy, thì là vì sao ạ?"
Khóe miệng Tiêu Duệ giật giật, nhìn cậu bằng ánh mắt như đang nhìn đứa con trai ngốc nghếch của ông chủ.
"Tin đồn về cậu được tung ra chắc chắn là có mục đích. Nếu tin đồn quá vô lý, có lẽ là để che giấu ý đồ thực sự nhằm đạt được một mục đích khác."
An Tinh: "... Thầy Tiêu nói chuyện khó hiểu quá đi à."
Tiêu Duệ: "Cậu ngốc thật đấy."
An Tinh hậm hực cúi đầu ăn cơm, không thèm nói nữa, Tiêu Duệ cũng chẳng hỏi thêm.
Tin đồn lan truyền ắt hẳn có mục đích. Có lẽ An Hạo muốn làm nổi bật sự ưu tú của bản thân nên mới dùng loại tin đồn vô lý nhưng dễ lan truyền này để tranh quyền đoạt lợi.
Nhưng cũng có một khả năng khác, chính là lúc này An Hạo đã bắt đầu nghi ngờ, thậm chí biết chuyện cậu bị ôm nhầm rồi. Nếu không thì chỉ cần đồn năng lực của cậu kém là đủ, hà tất phải nói những lời lập lờ nước đôi, dễ gây hiểu lầm như vậy?
Lo ngại sức khỏe của Thẩm Anh, An Tinh không muốn nói toạc chuyện ôm nhầm ra. Nói cũng trùng hợp, nhóm máu của bố mẹ An và vợ chồng nhà họ Ninh lại giống nhau, cậu và Ninh Vinh cũng cùng nhóm máu, dẫn đến việc khám sức khỏe định kỳ chẳng có tác dụng gì, bắt buộc phải có kết quả xét nghiệm ADN mới có sức thuyết phục.
Cậu vốn định từ từ tính kế, nhưng nếu An Hạo đã biết chuyện ôm nhầm ngay lúc này thì phải bắt tay vào giải quyết sớm thôi.
Theo Tiêu Duệ học tập cả ngày, bình đẳng từ chối tăng ca như bao người khác, An Tinh định đi tìm Lộ Thiên Trầm ăn cơm.
Lúc này cậu mới phản ứng lại là mình chưa báo trước với Lộ Thiên Trầm. Mở Wechat lên, lịch sử trò chuyện của hai người vẫn dừng lại ở tối qua, Lộ Thiên Trầm hỏi cậu có phải bị ngất ở công ty không, cậu trả lời là chỉ ngủ không ngon.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!