Chương 47: Em thích anh nhất!

Tổng tài bá đạo đứng ở cửa phòng, chỉnh lại quần áo một cách kiêu hãnh, chờ đợi lời khen ngợi từ "nhóc ngốc".

Hài lòng với những gì em thấy không. jpg

"Oa! Anh Trầm ơi, anh chuẩn bị riêng cho em hẳn một phòng làm thủ công luôn sao!" Thiếu niên quả thật không phụ kỳ vọng, vỗ tay hoan hô như hải cẩu: "Anh Trầm anh tốt quá! Đỉnh thật đó!"

Ai mà không thích được cưng chiều hết mực chứ? Ít nhất thì An Tinh rất thích việc Lộ Thiên Trầm đối xử với mình chu đáo như vậy, hơn nữa còn thản nhiên hưởng thụ.

Dẫu sao thì họ cũng là anh em tốt nhất của nhau mà, anh Trầm không để tâm tới cậu thì để tâm tới ai chứ?

Đôi mắt hạnh màu cà phê nhạt sáng long lanh, tâm trạng Lộ Thiên Trầm cực kỳ tốt, tiện tay xoa một cái lên mái tóc xoăn nhỏ của cậu.

"Sợ em ở nhà chán nên anh cho thợ thi công gấp. Em thích là tốt rồi."

Để thuận tiện cho công việc, nơi ở của Lộ Thiên Trầm gần tập đoàn Lộ thị chứ không phải biệt thự ở ngoại ô.

Anh mua liền hai tầng trên cùng của khu chung cư, đả thông thành căn hộ thông tầng, phòng ốc rất nhiều. Căn phòng này vốn là phòng khách, vì để dụ An Tinh về ở... không phải, là vì để An Tinh ở cho thoải mái, anh mới khẩn cấp cải tạo nó.

"Vì căn phòng này mà Hoa Hoa đã hy sinh rất lớn đấy." Lộ Thiên Trầm cúi người, bế con mèo mướp đang quấn quýt lấy bắp chân thiếu niên lên, khóe môi hơi nhếch: "Hai ngày sửa nhà, Hoa Hoa đều bị nhốt trong phòng."

An Tinh nhìn chú mèo nhỏ, bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng táo bạo, cậu ló đầu dò hỏi: "Anh Trầm, em đã ở bên này rồi, vậy buổi tối em có thể ngủ cùng Hoa Hoa không ạ!"

Nhìn thiếu niên ngọt ngào sáp lại gần, Lộ Thiên Trầm đang dạt dào cảm xúc trong lòng: ???

Em nói lại lần nữa xem, một tổng tài ưu tú to đùng đứng lù lù ở đây, mà em lại muốn ngủ với ai cơ?!

Lộ Thiên Trầm nhè nhẹ hít sâu một hơi, giọng nói vẫn dịu dàng như trước: "Anh không khuyến khích em ngủ với Hoa Hoa. Mặc dù anh định kỳ tẩy giun và tắm rửa cho nó, nhưng loài mèo mà, em hiểu đấy, chúng cứ thích chui rúc vào mấy xó xỉnh."

Cho dù là nhà của tổng tài thì trong góc khuất vẫn sẽ có bụi. "Ngoài ra, tuy trong thế giới động vật mèo được coi là khá sạch sẽ, nhưng... Hoa Hoa rụng lông."

An Tinh trợn tròn mắt nhìn Lộ Thiên Trầm, trong khi tay người đàn ông vẫn vuốt mèo rất dịu dàng, nhưng miệng lại thốt ra những lời tàn nhẫn: "Mèo lông dài đều rụng lông rất kinh khủng, không cứu vãn được đâu."

Lộ Thiên Trầm nói đầy chân thành: "Em có muốn sáng dậy trong miệng đầy lông mèo không?"

Thiếu niên do dự vươn tay sờ mèo: "Nhưng mà Hoa Hoa nhỏ như vậy, để nó ngủ một mình..."

Người đàn ông một tay ôm mèo, tiến lên một bước, hơi cúi đầu ghé sát thiếu niên: "Không phải tất cả loài mèo đều thích ngủ với chủ, nó khá độc lập, từ trước đến nay đều ngủ trong ổ mèo."

"Hơn nữa, hôm nay là lần đầu tiên em ngủ lại nhà anh... Cho anh một cơ hội nhé?"

A... hình như cậu cũng từng đồng ý với anh Trầm là sẽ ngủ chung một giường để trao đổi tình cảm.

An Tinh tiếc nuối sờ mèo: "Vậy được rồi! Tối nay không ngủ với Hoa Hoa nữa!"

Lần sau cậu nhất định sẽ thử!

Ôm dã tâm không từ bỏ việc ngủ cùng mèo, An Tinh xuýt xoa đi thay quần áo.

Lộ Thiên Trầm nhìn bóng dáng thiếu niên đi xa, con mèo trong lòng tặng cho anh một móng vuốt.

"Xì..."

Lộ Thiên Trầm cúi người đặt con mèo xuống, nhìn cái đuôi nhỏ dựng đứng của nó chạy đi tìm nhóc ngốc, tâm trạng anh rất tốt.

Mặc dù thỉnh thoảng trong lòng thoáng qua những suy nghĩ không đứng đắn, nhưng nhìn chung, sự công nhận của Thẩm Anh về nhân phẩm của Lộ Thiên Trầm là không sai, anh vẫn là người rất có nguyên tắc.

Đêm đó, anh và An Tinh chỉ đơn giản là ngủ chung một giường, mỗi người đắp một chiếc chăn điều hòa, thuần túy là trò chuyện rồi đi ngủ.

Dĩ nhiên, khi nửa đêm bị thiếu niên đá tỉnh lần thứ ba, Lộ Thiên Trầm quả thật đã thoáng nảy sinh vài suy nghĩ càng không thể miêu tả hơn, nhưng cuối cùng vẫn nhẫn nhịn được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!