Chiếc bánh kem nhỏ mà Lộ Thiên Trầm mang đến là loại làm thủ công hoàn toàn. Tiệm bánh AIQQX nằm ở trung tâm thành phố, chủ tiệm vốn không thiếu tiền nên thời gian mở cửa hoàn toàn phụ thuộc vào tâm trạng.
Mỗi Chủ nhật, chủ tiệm sẽ cố định lên kệ mười phần bánh kem mới do chính tay mình làm trước mười giờ rưỡi. Đây là sản phẩm mới nghiên cứu, giá cả đắt cắt cổ và ai đến trước thì được trước.
Khẩu vị của Thẩm Anh và Ninh Vinh đều khá nhạt, An Chiêu Minh lại không thích đồ ngọt, chỉ có An Tinh là mê mẩn những món bánh nhỏ tinh xảo, xinh đẹp mà ngọt lịm này.
Cậu thiếu niên nâng chiếc bánh nhỏ, đôi mắt màu cà phê nhạt sáng lấp lánh.
Dưới những ánh nhìn có ý đồ hoặc vô tình của mọi người, An Tinh cầm chiếc nĩa nhỏ xắn một miếng bánh rồi "a" một tiếng ăn sạch.
Cậu thỏa mãn đến mức đôi mắt hạnh nheo lại, sau lưng như có cái đuôi vô hình đang vẫy vẫy, cả người đều toát lên hơi thở vui vẻ.
Nhóc con đáng yêu thật!
Dáng vẻ tận hưởng mỹ vị của cậu khiến lòng người tràn ngập cảm giác yêu đời và bình yên. An Chiêu Minh và Thẩm Anh cũng bất giác dịu ánh mắt. Ninh Vinh bên cạnh nhìn vài cái, cảm thấy có lẽ mình đang tuổi lớn nên cũng thấy hơi đói bụng.
"Khụ, Thiên Trầm có lòng rồi." An Chiêu Minh lấy lại tinh thần, bày ra phong thái của chủ gia đình ra hiệu với Lộ Thiên Trầm.
Lộ Thiên Trầm rời mắt khỏi người cậu thiếu niên, gật đầu đáp lại: "Chú An khách sáo quá, cháu chỉ nhớ ra Tinh Tinh thích tiệm bánh đó nên tiện đường xếp hàng mua thôi ạ."
—— Đường đường là một tổng tài bá đạo mà đi xếp hàng mua bánh kem, đúng là dụng tâm hết mức!
An Chiêu Minh giữ vẻ điềm đạm, khoát tay. "Thế thì làm phiền cháu quá. Nhà chú gọi cháu đến ăn cơm, sao có thể để cháu phải vất vả như vậy?"
"Không phiền ạ, đây là việc cháu nên làm." Người đàn ông trẻ tuổi bỗng quay đầu, khi nói chuyện với An Tinh, giọng vốn trầm thấp lại thêm vài phần dịu dàng. "Dù sao bọn cháu cũng đã đính hôn rồi, mua bánh cho vị hôn phu là bài học bắt buộc mà, đúng không Tinh Tinh?"
"Ừm ừm ừm! Đúng thế đúng thế!" An Tinh ăn đến mức không ngẩng đầu lên, hoàn toàn không nghe họ vừa nói gì.
Nhà họ An: "..."
Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của "bé con" nhà mình, An Chiêu Minh và Thẩm Anh chấn động đến mức đồng tử co rút. Họ bắt đầu có một suy đoán phi lý về việc tại sao đứa nhỏ này đột nhiên lại đính hôn với Lộ Thiên Trầm.
—— Cái đồ ngốc này, không lẽ lúc đang mải ăn mà nghe thấy gì cũng "ừ ừ" đồng ý hết sao?!
Ninh Vinh không nghĩ nhiều như vậy, hắn chỉ nheo mắt lại, không hiểu sao cảm thấy dáng vẻ như "sói đuôi dài" đang dỗ dành kẻ ngốc của Lộ Thiên Trầm... cực kỳ chướng mắt.
Chiếc bánh kem nhỏ xíu, chỉ vài miếng là hết sạch. An Tinh thòm thèm l**m khóe môi, sau khi đặt đĩa xuống mới phát hiện tất cả mọi người đều đang nhìn mình.
An Tinh: ???
Nãy giờ họ thảo luận cái gì vậy?
Cậu thiếu niên thẳng lưng, nghiêm túc nói: "Mọi người nói gì cũng đúng ạ, con không có ý kiến gì."
"..." An Chiêu Minh nhìn nhóc con nhà mình, khóe miệng giật giật. Thẩm Anh cười lắc đầu, đứng dậy: "Nếu đã đến đủ rồi, vậy chúng ta khai tiệc nhé?"
An Tinh nhảy dựng lên: "Dạ được dạ được!"
"Bữa cơm này cũng là để cảm ơn Thiên Trầm, lần này cháu đã giúp nhà chú một việc lớn."
Với tư cách là chủ gia đình, sau khi tuyên bố khai tiệc, An Chiêu Minh chủ động mời rượu Lộ Thiên Trầm.
Người đàn ông trẻ tuổi nhìn một vòng quanh bàn, cầm lấy ly nước trái cây của An Tinh, hạ thấp miệng ly chạm vào ly của An Chiêu Minh.
"Lát nữa cháu còn phải lái xe nên không uống rượu đâu ạ. Chú khách sáo quá, cháu cũng không làm gì nhiều."
An Chiêu Minh không ép rượu, sau khi uống một ly cũng đổi sang nước trái cây, vô cùng cảm thán: "Tình hình nhà chú cháu cũng biết đấy, không thể đột ngột công bố chân tướng, nhiều việc phải sắp xếp ổn thỏa... May mà có cháu giúp đỡ che đậy."
Lộ Thiên Trầm đổi cho An Tinh một ly nước trái cây khác, lắc đầu định nói gì đó thì bên cạnh có một đôi đũa chìa tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!