Chương 40: Suất thi đấu gây tranh cãi

Dù trong lòng đã bắt đầu suy nghĩ tới chuyện "ra khơi xa", nhưng trên thực tế, sáng sớm ngày hôm sau, An Tinh vẫn bị chuông báo thức gọi dậy, hừ hừ khịt khịt bò khỏi giường, chuẩn bị đi làm.

Sau khi vệ sinh cá nhân, thay quần áo rồi bước ra khỏi phòng ngủ, cậu vừa hay gặp Ninh Vinh ở phòng bên cạnh cũng mở cửa đi ra. An Tinh khựng lại một chút, chủ động chào hỏi. "Chào buổi sáng nha Ninh Vinh~"

"Gọi anh."

"..." Thiếu gia nhỏ phồng má, quay đầu đi giả vờ như không nghe thấy.

Khi đi ngang qua Ninh Vinh, cậu không kìm được sự tò mò, liếc nhìn vào căn phòng vẫn chưa đóng cửa của hắn, cách bày trí bên trong hiện ra rõ mồn một.

Hai phòng của bọn họ nằm cạnh nhau, diện tích tương đương, chỉ là đồ đạc trong phòng Ninh Vinh đều là đồ mới và theo phong cách cực giản.

Vì sử dụng vật liệu thân thiện với môi trường, không cần chờ bay mùi nên tối qua Ninh Vinh đã dọn vào ở luôn. Có điều vì hành lý hắn mang tới quá ít nên căn phòng trông vẫn hơi trống trải.

An Tinh đi trước vài bước lại không nhịn được quay đầu lại: "Cậu mà thiếu gì thì cứ bảo dì Trương hoặc chú Lý nhé. Nếu bản thân không muốn đi mua đồ thì có thể bảo thư ký Từ của bố sắp xếp người đi mua cho. Phòng cậu trống quá trời, đồ đạc ít ghê!"

Bước chân Ninh Vinh khựng lại. Hắn cảm thấy dáng vẻ quan tâm người khác của đứa nhỏ ngốc này thật sự rất đáng yêu.

Hắn khẽ nhếch môi, nhưng chỉ nói: "Xuống cầu thang đừng có quay đầu lại, nhìn đường cho hẳn hoi."

An Tinh ngây người.

Trời ơi! Ninh Vinh với cậu có thật là cùng tuổi không vậy! Sao nói chuyện vừa giống anh Trầm, lại vừa giống bố thế này?!

Rốt cuộc chỉ có mình mình là giữ được dáng vẻ trẻ trung thôi sao.

An Tinh tặc lưỡi xoay người xuống lầu, chẳng thèm suy nghĩ rằng có lẽ chính vì tính cách quá đỗi hoạt bát của mình mà những người xung quanh phải lo lắng quá nhiều, dẫn đến "già trước tuổi" đấy thôi.

Số người đi làm cùng nhau từ hai tăng lên ba, đối với chú Lý mà nói thì cũng chẳng khác biệt gì.

Ngược lại là An Tinh, vốn dĩ cậu định tự bắt xe đến công ty, sau khi bị Ninh Vinh kéo lên xe thì vẫn còn chút ngơ ngác.

Xe khởi động, An t*nh h**n hồn thắt dây an toàn xong mới lộ vẻ chấn động.

"Đợi đã bố ơi, ba chúng ta để chú Lý đưa đến công ty cùng một lúc ạ?"

An Chiêu Minh thấy lạ: "Chứ không thì sao?"

"..." An Tinh rối bời. Chẳng phải đã nói là phải bảo mật thân phận của Ninh Vinh trước sao?

Nếu Ninh Vinh bước xuống từ cùng một chiếc xe với An Chiêu Minh ngay cổng công ty, thì đến kẻ ngốc cũng biết Ninh Vinh có vấn đề rồi!

An Chiêu Minh nhìn con trai với vẻ chê bai, cảm thấy con mình thật sự rất ngốc: "Chú Lý sẽ thả hai đứa ở đầu đường, hai đứa tự đi vào. Với lại, cho dù có xuống từ cùng một chiếc xe, người ta cũng chỉ nghĩ Vinh Vinh là bạn hoặc bạn học của con thôi, ai lại nghĩ cậu ấy là con trai của bố?"

Ơ, cũng đúng nhỉ.

An Tinh im lặng.

Cậu cố gắng suy nghĩ một chút rồi lại hỏi: "An Hạo sẽ không tiết lộ thân phận của Ninh Vinh chứ ạ? Rồi sau đó lại tung tin đồn, bảo cậu ấy dựa vào quan hệ mới được vào đây, thực chất chẳng có bản lĩnh gì, rồi lại bắt nạt cậu ấy..."

Dù sao An Hạo cũng xấu tính như vậy, trước đây hắn từng tung tin đồn về một nghệ sĩ vô tội như cậu mà!

Ninh Vinh không kìm được, vươn tay vò mái tóc xoăn nhỏ của cậu, ngắt lời cậu trai đang lải nhải không ngừng: "Yên tâm đi, tôi tự có tính toán."

Hắn thản nhiên nói: "Cậu cứ lo làm việc cho tốt, trưa tôi tìm cậu đi ăn cơm."

An Tinh bị vò đến mức đầu óc lắc lư, nhìn Ninh Vinh rồi lại nhìn An Chiêu Minh.

An Chiêu Minh quay đầu lại cười với con trai một cái: "Nghe lời anh con đi, con cứ làm việc cho tốt là được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!