Ngón tay của An Tinh rất dài, các khớp xương không hề thô kệch, làn da lại đẹp nên khi chạm vào mang lại cảm giác mềm mại nhẵn nhụi, phần thịt ngón tay còn phủ một lớp chai mỏng. Tiêu Dật nắm lấy bàn tay nhỏ của thiếu niên bóp nhẹ, cảm thấy vừa trơn vừa mềm, cực kỳ sướng tay.
Thiếu niên cũng mở to đôi mắt hạnh tròn xoe nhìn hắn, ngoan ngoãn để hắn bóp tay. Suy nghĩ trong lòng Tiêu Dật càng lúc càng to gan hơn, hắn tiếp tục duy trì dáng vẻ thoi thóp, yếu ớt nói: "Ý là, cái ơn cứu mạng đó, anh..."
Lời nói mới được nửa chừng thì đột nhiên dừng lại, ánh mắt rơi vào người đàn ông vừa bước vào từ ngoài cửa.
An Tinh ngơ ngác nghiêng đầu, cũng quay sang nhìn, thấy Lộ Thiên Trầm đang từ ngoài phòng bệnh đi vào.
Chiếc áo sơ mi trên người anh mỏng nhẹ, ôm sát, phác họa rõ cơ thể cường tráng của một người đàn ông trưởng thành, vai rộng eo hẹp tỉ lệ vàng, bên dưới còn có một đôi chân dài miên man.
Chỉ là đi từ cửa vào đến cạnh giường bệnh thôi mà trông anh như đang bước lên bục diễn thuyết trước đám đông, mang theo khí trường mạnh mẽ, như thể sắp sửa chỉ điểm giang sơn.
Trong lòng thầm khen ngợi anh Trầm của mình đúng là cực ngầu, An Tinh quay lại nhìn Tiêu Dật, nghiêm túc hỏi: "Anh Tiêu Dật, anh vừa nói gì cơ, ơn cứu mạng? Anh muốn cảm ơn em sao, ôi dào không cần khách sáo thế đâu ạ!"
"..."
Ánh mắt Tiêu Dật dừng trên khuôn mặt tròn nhỏ ngây thơ của thiếu niên vài giây, rồi chậm rãi dời về phía sau.
Lộ Thiên Trầm đang đứng ngay sau lưng An Tinh, anh chẳng thèm cúi đầu, chỉ hạ mắt nhìn xuống, con ngươi đen kịt không chút ánh sáng. Giống như một con mãnh thú đang bao bọc lấy chú mèo nhỏ của mình, rồi lạnh lùng ném cái nhìn "tử thần" về phía kẻ ngu ngốc không biết sống chết dám xông vào trộm mèo.
Tiêu Dật: ...
Dưới ánh nhìn đầy áp bức đó, Tiêu Dật vẫn cố gắng giãy giụa lần cuối, hé miệng nói: "Thì là... em cứu anh một mạng, anh đương nhiên phải cảm ơn đàng hoàng, cái đó..."
"Tinh Tinh, thuốc trong chai truyền sắp hết rồi." Lộ Thiên Trầm đột ngột lên tiếng ngắt lời Tiêu Dật. "Em ra quầy y tá gọi người vào đi."
Phòng bệnh VIP đơn đều có chuông gọi y tá, nào cần phải chạy ra quầy. Tiêu Dật cảm thấy ý đồ muốn đuổi An Tinh đi của người này rõ ràng đến mức quá đáng, chắc chắn Tinh Tinh sẽ không mắc lừa...
Vừa nghĩ vậy, hắn đã thấy thiếu niên nhìn mình, lại nhìn Lộ Thiên Trầm, rất dứt khoát "dạ" một tiếng, sau đó vô tư rút tay ra, quay người chạy ra ngoài.
Bàn tay Tiêu Dật đưa ra trong vô vọng, cũng chẳng nắm giữ được thiếu niên đã chạy mất.
Tiêu Dật: ...
An Tinh cũng chẳng phải kẻ ngốc, vừa nghe giọng điệu đó của Lộ Thiên Trầm là biết anh muốn đẩy mình ra ngoài.
Chắc chắn là anh Trầm đã tra được chuyện gì đó nghiêm trọng, ví dụ như vụ tai nạn của anh Tiêu Dật có âm mưu đứng sau, có kẻ muốn nhân cơ hội ám hại anh ấy chẳng hạn — nên anh Trầm mới bảo cậu ra ngoài.
Dù sao cũng là tiểu thiếu gia lớn lên trong hào môn, An Tinh biết nhà người khác không được thân thiện hòa bình như nhà mình.
Trong giới này có quá nhiều chuyện rắc rối, mà từ khi quen biết Lộ Thiên Trầm, mỗi khi xử lý những chuyện không hay, anh đều tìm đủ mọi lý do để cậu tránh đi.
Đây đều là vì muốn bảo vệ cậu, An Tinh hiểu mà!
Trong lòng cảm thán, An Tinh đi tới quầy y tá báo cáo tình hình, rồi đứng lại đó nấn ná một lát, định đợi y tá cùng quay về phòng bệnh.
"An Tinh?"
Nghe thấy có người gọi mình, An Tinh quay đầu lại, thấy một thanh niên tóc hơi dài bước ra từ thang máy, tay ôm một bó hoa lớn.
"Anh Bách." An Tinh ngoan ngoãn chào hỏi, nhìn bó hoa kia, không nhịn được hỏi: "Anh Bách cũng tới thăm anh Tiêu Dật ạ?"
Trần Bách búng tay một cái, đi tới khoác vai An Tinh, cười híp mắt: "Đúng thế, anh còn đặc biệt mang hoa tới, anh Tiêu Dật của em chắc chắn sẽ thích."
An Tinh nhìn bó hoa bách hợp màu hồng sặc sỡ kia, cảm thấy chắc là không đâu. Cậu khịt mũi, ngập ngừng hỏi: "Thế anh Bách đã nhờ tiệm hoa xử lý phấn hoa chưa ạ? Anh Tiêu Dật hơi bị viêm họng, nếu hít phải phấn hoa có thể sẽ bị ho, anh ấy còn đang gãy xương sườn đó ạ."
Trần Bách dừng bước, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc: "Cậu ta bị viêm họng? Sao em biết?"
Vẻ mặt An Tinh ngơ ngác: "Hôm bữa tiệc đó, anh Tiêu Dật không uống đồ lạnh cũng không hắt hơi, nhưng cứ bị ho suốt... không phải cảm lạnh cũng không phải bị kích ứng, thì chỉ có thể là viêm họng thôi ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!