Biệt thự của nhà họ Thẩm rất lớn, dù sao thì cả người già và trẻ nhỏ đều sống ở đây, đến ngày lễ tết thì những thành viên khác trong gia đình cũng sẽ về tụ họp.
Hôm nay là ngày làm việc, trong nhà chỉ có hai ông bà và hai đứa trẻ. Đợi sau khi gặp Ninh Vinh xong, hai ông bà mới dự định nói lại chuyện bế nhầm năm xưa cho các con trai và đám con cháu biết.
Trên ghế sofa ở phòng khách, An Tinh đang ôm cô cháu gái nhỏ xinh xắn như tạc từ vàng ngọc, cả người vùi sâu vào trong nệm.
"Chú nhỏ ơi, anh ấy là ai vậy ạ?"
Cô bé năm nay ba tuổi, thích nhất là người xinh đẹp. Trong số những người thân ở nhà, chỉ cần An Tinh đến là con bé chẳng còn nhìn thấy ai khác, cứ mềm nhũn bò vào lòng An Tinh nũng nịu.
Ninh Vinh ngồi bên cạnh, im lặng nhìn An Tinh đang xếp bằng trên sofa, dáng vẻ rất ra dáng mà giới thiệu về mình.
"Cậu ấy cũng giống chú, con cũng phải gọi là chú."
Cô bé nghiêng đầu khó hiểu: "Giống chú là thế nào ạ?"
Cảm nhận được động tĩnh bên cạnh, Ninh Vinh quay đầu lại, liền thấy một cậu bé nhỏ trông gần như giống hệt cô bé cũng nghiêng đầu theo.
"Ý là, anh ấy cũng là con trai của mẹ chú, cho nên cũng là chú của con."
Chuyện bế nhầm quá phức tạp, người lớn biết là được rồi, đứa trẻ ba tuổi không cần phải hiểu. An Tinh dùng cách nói đơn giản nhất để giải thích, thấy cô bé ngẩn ngơ là biết ngay không hiểu gì, trong lòng thầm cảm thán.
Cháu gái nhỏ hơi ngốc một chút, nhưng lần nào gặp cũng bám lấy cậu hỏi đông hỏi tây, hỏi xong lại không hiểu, đúng là "vừa yếu vừa ham ra gió" mà!
Cô bé lăn một vòng trong lòng thiếu niên, nhìn sang chàng trai lớn bên cạnh, đôi mắt tròn xoe như cún con, cất giọng sữa non nớt: "Chú lớn ơi~"
Ninh Vinh: ...
Ninh Vinh im lặng đưa tay xoa đầu cô bé.
Ừm, tuy hơi ngốc nhưng thực sự rất ngoan.
An Tinh ngẫm nghĩ một hồi thấy có gì đó sai sai, cậu lật người cô bé lại, mặt nghiêm túc hỏi:
"Nhan Nhan, sao con gọi cậu ấy là chú lớn, mà gọi chú là chú nhỏ?"
"Chú nhỏ ngốc quá, thế mà cũng không nhận ra." Cô bé còn chưa kịp nói, cậu bé bên cạnh rất tự tin trả lời:
"Bởi vì chú rất nhỏ, còn chú lớn thì rất lớn! Chú là em trai, sau này đương nhiên phải là chú nhỏ rồi!"
Thiếu niên trợn tròn mắt, nhìn con trai của anh họ cả mà không nói nên lời. Thằng nhóc này trông đáng yêu thế mà sao lại đâm chọc chú nó vậy hả!
Ninh Vinh nhìn cậu cháu trai bên cạnh với ánh mắt tán thưởng, cũng xoa đầu nó một cái.
An Tinh tức đến phồng má, nhưng lại không thể chấp nhặt với trẻ con, chỉ có thể buồn bực xoa đầu cô cháu gái trong lòng: "Anh cái gì chứ, cậu ấy chỉ sinh trước chú có 15 phút thôi!"
Thật đáng ghét, đáng lẽ sau khi quen Ninh Vinh, cậu không nên nói chuyện bế nhầm vội, mà phải để Ninh Vinh gọi cậu là anh vài tiếng cho bõ ghét!
Cô bé lấy bàn tay mũm mĩm vỗ vỗ cánh tay An Tinh, thở dài như người lớn.
"Chú nhỏ đừng buồn mà, con cũng chỉ sinh muộn hơn anh có 2 phút thôi, thế là anh ấy thành anh trai rồi."
An Tinh ghé sát vào cọ mặt với cháu gái, vừa cảm động vừa sầu não: "Nhan Nhan nhà mình đáng yêu quá!"
"Chú nhỏ cũng đáng yêu ạ!"
Ninh Vinh và cậu bé cùng lúc im lặng thở dài.
Thẩm Anh và hai ông bà ngồi bên cạnh, nhìn mấy đứa nhỏ chung sống hòa thuận, trên mặt bất giác lộ ra nụ cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!