Chương 30: Cuối Cùng Cũng Biết Bố Mẹ Là Ai

Bàn tay của An Tinh bị nắn hết lần này đến lần khác, cuối cùng cậu không nhịn được nữa, rút tay ra đánh trả một cái.

"Chát!"

Không trúng, chỉ đánh trúng lên chăn.

Vốn là người có kinh nghiệm trêu mèo đầy mình ở nhà bạn, Ninh Vinh đột ngột bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ.

Đối diện với đôi mắt hạnh tròn xoe của thiếu niên, hắn cảm thấy đối phương càng giống một chú mèo hơn.

An Tinh tức tối, gương mặt tròn nhỏ căng lên, hỏi Ninh Vinh: "Có phải cậu coi vuốt của tôi... phi, coi tay tôi là chân mèo không hả?"

Ánh mắt Ninh Vinh lảng tránh trong giây lát rồi nhanh chóng quay lại: "Sao cậu lại nghĩ thế?"

"Vì anh Trầm cũng thường xuyên bóp tay tôi như vậy!" Thiếu niên cảnh giác, vội nhét tay vào trong chăn, mắt cũng trừng tròn vo. "Không cho bóp!"

Ninh Vinh ho khẽ một tiếng, lại không nhịn được trêu thêm một câu: "Thế sao anh Trầm của cậu bóp được, tôi lại không bóp được à?"

Trời ơi, người này không chỉ muốn làm anh trai cậu, mà còn muốn giống anh Trầm, có quyền bóp móng mèo của cậu nữa!

An Tinh kiên quyết từ chối, lý lẽ hùng hồn:

"Anh Trầm khác với cậu, anh ấy không phải ham hố gì cái tay của tôi, mà là vì cảm thấy ở bên tôi rất vui vẻ!"

Ninh Vinh: "?"

An Tinh cảnh giác liếc Ninh Vinh một cái, lùi về sau, giấu kỹ tay mình, rồi mới tiếp tục: "Anh Trầm không có nông cạn như vậy đâu. Cho dù tôi không có đôi tay mềm dễ bóp thế này, anh ấy vẫn thích chơi cùng tôi. Thứ anh ấy theo đuổi là niềm vui tinh thần!"

"Cậu thấy mình có đạt đến trình độ theo đuổi cao cấp đó không?"

Ninh Vinh: "..."

Ninh Vinh rơi vào im lặng, một mặt cảm thấy đứa ngốc này sao ai nói gì cũng tin, mặt khác lại thấy cái gã họ Lộ kia nói lời đường mật với cậu, thật đúng là tâm địa đáng nghi!

Thấy đối phương cuối cùng cũng chịu yên, An Tinh giục:

"Đừng đánh trống lảng nữa. Ảnh chụp là sao? Hôm qua cậu gặp An Hạo à?"

Ninh Vinh lấy lại tinh thần, thản nhiên đáp một tiếng: "Tối qua tôi ra ngoài mua đồ, người đó chặn tôi lại, nói trông tôi rất quen."

Người đàn ông ấy trẻ trung nho nhã, dáng vẻ công tử ôn hòa, trên mặt mang theo sự thân thiết vội vàng. Nhưng khi chặn Ninh Vinh lại, lời nói nghe thì hay, song biểu cảm vi mô lại không qua được — nơi khóe mắt đầu mày đều toát lên vẻ cao cao tại thượng.

Dù bề ngoài có vẻ lạnh lùng, nhưng thực tế tính tình Ninh Vinh không hề tốt. Nhìn ra đối phương miệng nói một đằng tâm nghĩ một nẻo, đang diễn kịch với mình, hắn lập tức quay lưng bỏ đi ngay lúc đó.

Dường như người kia cũng không ngờ Ninh Vinh lại đi dứt khoát như vậy, hắn đứng ngây ra tại chỗ một hồi lâu mới biến sắc đuổi theo.

"Cậu nói cho tôi nghe trước đã, An Hạo này là thế nào, nói cụ thể một chút."

Lời vừa nói ra, Ninh Vinh đã hơi hối hận. Bình thường ở cạnh bạn bè, hắn quen thói quyết định và ra lệnh, nói chuyện với An Tinh như vậy không biết cậu thiếu gia nhỏ này có giận không.

"Ồ, anh ta lớn hơn chúng ta bốn tuổi, là con trai của em trai bố."

An Tinh ngoan ngoãn trả lời, hoàn toàn không để ý đến giọng điệu của Ninh Vinh. Dù sao thì trong gia đình và bạn bè, cậu cũng quen nghe người khác quyết định giúp mình.

"Anh ta tốt nghiệp xong là vào An Ninh Jewelry, giờ đã là trưởng nhóm của bộ phận marketing rồi, làm cũng khá tốt." Do dự vài giây, An Tinh cảm thấy cũng không có gì phải giấu giếm, bèn nói tiếp: "Còn nữa là... anh ta không thích tôi cho lắm."

"Hửm?" Ninh Vinh ngẩn ra, "Không thích cậu?"

"Thì là... tóm lại là không thích tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!