Trong bầu không khí im lặng đến lạ thường, Ninh Vinh chậm rãi quay đầu nhìn An Tinh: "Em trai?"
An Tinh ngây ngốc nhìn lại hắn vài giây, rồi cũng quay sang nhìn An Chiêu Minh. "Bố đã nói rồi mà, đợi tìm được em trai về, còn muốn con giúp em ấy thích nghi với cuộc sống mới."
Chỉ cần cậu gọi đủ nhanh, cái danh xưng này sẽ được đóng đinh luôn!
An Tinh cảm thấy mình đúng là lanh lợi hết chỗ nói.
Những cảm xúc phức tạp, ngổn ngang ban đầu... toàn bộ đều bị một tiếng "em trai" của An Tinh phá tan.
An Chiêu Minh và Ninh Vinh đều giữ vẻ mặt vô cảm, còn Thẩm Anh thì mắt ngấn lệ, không nhịn được bật cười.
Lộ Thiên Trầm không biết đã đi tới từ lúc nào, nhàn nhạt lên tiếng: "Tuy sinh cùng ngày, nhưng thời gian chắc chắn có trước có sau, vậy thì phải phân định anh em."
Nghe chưa! Anh Trầm mới là người hiểu cậu nhất!
An Tinh đắc ý ưỡn ngực, chờ Ninh Vinh mở miệng gọi mình một tiếng anh.
Ninh Vinh liếc nhìn cậu thiếu niên đang hớn hở kia, trên mặt vẫn không có bao nhiêu biểu cảm. "Mẹ tôi từng nói, tôi sinh ra lúc 2 giờ 45 phút chiều. Tất nhiên, bây giờ đó là giờ sinh của cậu rồi. Thế còn tôi thì sao?"
An Tinh làm sao biết được giờ sinh của mình, à không, của Ninh Vinh, cậu mờ mịt nghiêng đầu.
An Chiêu Minh khẽ tằng hắng một tiếng: "Ninh... Vinh Vinh chắc là sinh lúc 2 giờ 30 phút chiều, quả thực là đứa trẻ sinh ra sớm nhất."
Sét đánh ngang tai!
An Tinh sững sờ.
Nếu cậu bị bế nhầm với Ninh Vinh, nghĩa là cậu sinh muộn hơn Ninh Vinh 15 phút! Vậy Ninh Vinh lớn hơn cậu!
Thiếu niên trông như mất hồn mất vía, cả mái tóc xoăn nhỏ cũng xẹp xuống, vẫn cố gắng gượng nói: "Vẫn... vẫn chưa làm giám định mà... Biết đâu đứa trẻ thứ ba còn nhỏ hơn con thì sao..."
Vậy thì cậu vẫn có hy vọng làm anh!
Ninh Vinh hất cằm, cười lạnh một tiếng: "Các người ai là em hai, ai là em ba tôi không quan tâm, dù sao tôi cũng là anh cả."
"Nào, gọi anh đi."
An Tinh: "..."
Lộ Thiên Trầm không nỡ nhìn An Tinh bị bắt nạt, liền mở lời chuyển chủ đề: "Bố mẹ ruột của An Tinh là ai? Em ấy sẽ làm giám định với ai ạ?"
An Chiêu Minh khẽ ho một tiếng, thuận thế đổi chủ đề: "Bố mẹ của Vinh Vinh mới gặp chuyện cách đây không lâu, nhưng cảnh sát có lưu giữ mẫu, có thể nộp đơn xin làm giám định, chỉ là thủ tục hơi rắc rối."
Lộ Thiên Trầm gật đầu: "Vậy cứ giao cho cháu đi ạ."
Ninh Vinh không quen việc An Chiêu Minh gọi mình là "Vinh Vinh". Với hắn mà nói, An Chiêu Minh vẫn rất xa lạ. Nhưng đã xác định mình là con của nhà họ An, hơn nữa hiện tại hắn cũng không có ác cảm gì, vậy cũng không cần phải quá bài xích.
Huống chi, so với nhà họ An, người khiến hắn khó chịu hơn lại là người đàn ông khí thế mạnh mẽ xuất hiện đầy đột ngột kia. Hắn vừa định châm chọc vài câu, thì An Tinh đã vui vẻ tiếp lời trước.
"Được ạ, vậy nhờ anh Trầm nhé!"
Người đàn ông mỉm cười, dưới ánh mắt của Ninh Vinh, lại đưa tay xoa mạnh một cái lên mái tóc xoăn nhỏ của thiếu niên.
Kết quả giám định đã có, mọi người định rời đi cùng với Lộ Thiên Trầm. An Tinh và Ninh Vinh đi phía trước nói chuyện, Thẩm Anh theo sát phía sau nghe lén, còn An Chiêu Minh đi cuối cùng thì bị Lộ Thiên Trầm giữ lại.
"Thiên Trầm? Sao vậy?" Tâm trạng An Chiêu Minh lúc này khá tốt. Tìm lại được con ruột thuận lợi, hiện tại Ninh Vinh và An Tinh cũng hòa hợp, ông cảm thấy mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp. Thấy Lộ Thiên Trầm giữ mình lại, ông mỉm cười hỏi, nhưng lại thấy sắc mặt người đàn ông trẻ tuổi không được tốt cho lắm.
"Chú An, nếu con của chú là đứa trẻ sinh ra sớm nhất, đáng lẽ cũng phải là đứa được đưa vào phòng trẻ sơ sinh sớm nhất."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!