Thẩm Anh rời đi, trong lòng không biết là nên cảm thấy an ủi hay sầu lo. Suy cho cùng, trong mắt bà, Lộ Thiên Trầm thực sự là một đối tượng kết hôn rất tốt — đáng tin cậy, đẹp trai, giàu có lại còn có bản lĩnh, tốt biết bao nhiêu.
Với đứa con trai ngốc nghếch như nhà bà, một người bạn đời đáng tin cậy lại càng quan trọng.
Bà khép cửa phòng lại khi rời đi. Cơn buồn ngủ do thuốc ngấm dần kéo đến, An Tinh cũng thiếp đi lúc nào không hay.
Đến khi cậu tỉnh lại lần nữa, trời bên ngoài đã tối đen.
Cơn bệnh này đến nhanh mà đi cũng nhanh, cậu đã cắt sốt. Ngoại trừ cảm giác chóng mặt và tay chân bủn rủn do sốt cả ngày, An Tinh cảm thấy mình đã khỏe hơn rất nhiều rồi.
Điện thoại đã được sạc đầy, An Tinh cầm lấy, vừa mở màn hình đã thấy video do Lộ Thiên Trầm gửi tới.
Bấm mở ra xem, trong video là cảnh Hoa Hoa đang bị v**t v* đến mức kêu meo meo.
"Mèo con ơi!"
An Tinh say sưa nhìn mèo con lăn lộn, trở mình, bị xoa bụng đến mềm nhũn cả người, bốn chân dang ra, làm nũng kêu khe khẽ dưới tay người đàn ông, trong lòng ghen tị vô cùng.
Cậu ho hai tiếng, lười gõ chữ nên gửi thẳng tin nhắn thoại: "Hoa Hoa đang kêu meo meo kìa, anh Trầm, anh hôn nó một cái đi!"
Tin nhắn thoại gửi đi một lúc lâu Lộ Thiên Trầm mới gửi lại một video mới, ống kính nhắm thẳng vào khuôn mặt tròn vo của chú mèo nhỏ.
"Hoa Hoa, anh trai mày nói muốn hôn mày."
Giọng người đàn ông vang lên nhàn nhạt, sau đó ống kính tiến lại gần, chôn hẳn vào bộ lông mềm mại của mèo con.
An Tinh: !
An Tinh thỏa mãn rồi, cậu gửi lại một biểu tượng cảm xúc "Hoa Hoa hôn hôn", thoát khỏi khung chat để xem các tin nhắn khác.
Bỏ qua một loạt tin nhắn nhóm, cậu nhìn thấy tin WeChat do Ninh Vinh gửi đến, là hôm qua cậu mới thêm vào.
[Ninh Khuyết Vô Lạm: Cậu bị ốm à?]
[An Tinh Tinh Không Muốn Bị Cảm: Sao cậu biết!]
[Ninh Khuyết Vô Lạm: ... Cậu đổi tên WeChat rồi.]
[An Tinh Tinh Không Muốn Bị Cảm: À, chỉ hơi sốt thôi, giờ hạ rồi!]
[Ninh Khuyết Vô Lạm: Ừ.]
An Tinh ôm điện thoại suy nghĩ một chút.
Hiện tại chân tướng việc bị trao nhầm đã được nói ra trước thời hạn, nguyên nhân chính khiến Thẩm Anh đổ bệnh đã được giải quyết một nửa. Mà nửa còn lại, chính là những chuyện Ninh Vinh đã gặp phải.
Khéo làm sao, kể từ khi sống lại, hai lần cậu gặp Ninh Vinh, tuy quá trình chạm mặt đều xảy ra sự cố nhưng cũng đều có thu hoạch.
Lần đầu tiên gặp Ninh Vinh, cậu giúp hắn tránh được đám côn đồ kia.
Lần thứ hai gặp Ninh Vinh, cậu đã tống bác gái cả của hắn vào đồn cảnh sát, đập tan khí thế kiêu ngạo của đối phương.
Tuy không có bằng chứng thực tế, nhưng An Tinh cứ mơ hồ cảm thấy, những rắc rối mà Ninh Vinh gặp phải ở kiếp trước đã được cậu giải quyết quá nửa rồi. Vì vậy, việc tiếp theo cậu cần làm là tạo mối quan hệ tốt với Ninh Vinh, cũng như giúp hắn thân thiết hơn với bố mẹ sau khi nhận người thân.
Thiếu niên cắn đầu ngón tay suy nghĩ, rồi ôm điện thoại gõ chữ.
[An Tinh Tinh Không Muốn Bị Cảm: Cậu cũng phải chú ý sức khỏe nhé, cẩn thận kẻo bị cảm giống tôi, khó chịu lắm đó.]
[Ninh Khuyết Vô Lạm: Sức khỏe tôi tốt.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!