Đã lâu rồi An Tinh không bị bệnh. Sau khi tinh thần thả lỏng, trận ốm này lại ập đến vô cùng hung hãn. Truyền xong chai dịch, lại uống thêm chút cháo, cậu liền ngủ say.
Đến khi tỉnh lại thì trời đã về chiều.
Trong lúc ngủ hình như đã ra rất nhiều mồ hôi. An Tinh sờ trán, cảm thấy cơn sốt đã hạ bớt, nhưng toàn thân vẫn ê ẩm rã rời, đầu cũng đau âm ỉ. Cậu lê người vào nhà vệ sinh, rửa mặt qua loa, rồi chậm rãi quay lại giường.
Không thể đi nhanh được, đi nhanh là người đau, đầu cũng đau theo.
Lộ Thiên Trầm theo Thẩm Anh lên lầu, vừa đến trước cửa phòng An Tinh thì nhìn thấy thiếu niên mặc bộ đồ ngủ hình quái thú nhỏ, khó nhọc vịn tường đi từng bước.
Cả hai đều biết thiếu niên này nhõng nhẽo đến mức nào, Lộ Thiên Trầm dứt khoát bước tới, nửa ôm nửa vác người đặt trở lại giường, nhét vào trong chăn.
An Tinh yếu ớt đẩy người đàn ông hai cái, tủi thân phàn nàn: "Em ra nhiều mồ hôi lắm, bẩn."
Lộ Thiên Trầm: "Ừ."
Thiếu niên trố mắt nhìn.
Trời đất, anh em tốt lúc này chẳng phải nên nói "Anh không chê em" hoặc "Không bẩn chút nào" hay sao? Cậu nói mình bẩn, anh Trầm nhà cậu thế mà lại ừ!
Cậu muốn dỗi rồi đấy!
Lộ Thiên Trầm không hề bắt được sóng não của An Tinh, anh quay người kéo rèm cửa ra một nửa, mở cửa sổ cho phòng thông gió, sau đó mới quay lại bên giường, thử nhiệt độ cốc nước đầu giường rồi đưa cho An Tinh.
"Uống nhiều nước ấm vào, hạ sốt."
An Tinh: "..."
An Tinh hậm hực nhận lấy cái cốc, dựa vào gối uống nước, cảm thấy anh Trầm nhà mình thật quá khô khan.
Lộ Thiên Trầm nhìn thấy vết thương trên tay trái An Tinh, mày hơi nhíu lại.
"Mẹ đi làm cho Tinh Tinh bát mì canh chua. Thiên Trầm à, con ở đây chơi với Tinh Tinh một lát, giúp dì trông em uống thuốc nhé!"
Thẩm Anh thử nhiệt độ của con trai, thấy đã hạ sốt nhiều nên cũng yên tâm. Bà rất tin tưởng Lộ Thiên Trầm, cười dặn dò vài câu rồi nhường không gian cho người trẻ, xuống lầu tự tay nấu cơm cho con.
Lộ Thiên Trầm tiễn Thẩm Anh ra khỏi cửa phòng ngủ rồi mới quay lại ngồi bên giường An Tinh.
An Tinh ôm cốc nước dịch vào trong một chút, cũng chẳng để ý hình tượng, nằm bẹp trên giường, đẩy cốc đã uống xong ra xa.
"Đang yên đang lành sao lại rơi xuống nước?" Lộ Thiên Trầm cầm cốc nước để sang bên cạnh, cau mày hỏi.
"Hôm qua nhà em đi công viên chơi, không cẩn thận thôi ạ." An Tinh nói lấp lửng, "Sao anh lại đến đây thế?"
"Nhắn tin cho em không trả lời, gọi điện thì tắt máy, anh liền hỏi chú An."
Lúc này An Tinh mới nhớ ra, hôm qua là một ngày hỗn loạn, cậu chẳng hề xem điện thoại, chắc là hết pin nên tự động tắt nguồn rồi.
May mà hôm qua lúc bị người phụ nữ nhà họ Ninh xô đẩy, túi của cậu rơi xuống đất, không rơi theo xuống nước, nếu không bây giờ còn phải đổi điện thoại mới.
"Điện thoại của em, anh Trầm lấy giúp em với." An Tinh nằm ỳ trên giường, chỉ vào cái túi trên bàn, kéo kéo tay áo người đàn ông.
Lộ Thiên Trầm liếc nhìn, đi qua lấy điện thoại ra, mang theo dây sạc trên bàn học c*m v** sạc, rồi đặt bên tay phải An Tinh.
Ngồi lại bên giường, anh ngẫm nghĩ một chút rồi mở miệng hỏi: "Em đã thú nhận với chú An dì Thẩm rồi à?"
An Tinh kinh ngạc nhìn người đàn ông: "Sao anh biết?!"
Lộ Thiên Trầm: "Nhìn là biết. Em hoạt bát hơn nhiều rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!