Chương 16: Cuộc gặp gỡ tình cờ

Thiếu niên xinh đẹp cầm ba cây kem ốc quế trên tay, đôi mắt hạnh tròn xoe nhìn người trước mặt.

Chàng trai cao lớn trong bộ đồ thú bông hơi cúi đầu, cái bóng đổ xuống bao trùm lấy thiếu niên, càng làm cậu trông thêm nhỏ bé.

Với tư cách là người biết dáng vẻ thật của chàng trai trong bộ đồ linh vật, hai mắt chị ấy sáng rực lên.

Vợ chồng nhà họ Ninh đều là giáo viên, điều kiện gia đình chỉ có thể coi là bình thường. Từ khi thi đỗ đại học, Ninh Vinh vẫn luôn tranh thủ kỳ nghỉ đi làm thêm để kiếm chút tiền tiêu vặt, giảm gánh nặng cho gia đình.

Nay bố mẹ đã qua đời, người nhà họ Ninh lại đang tranh chấp di sản với hắn, sau khi lo xong tang sự, Ninh Vinh vẫn không dừng việc làm thêm.

Mùa hè mặc đồ thú bông làm việc, lương theo giờ sẽ cao hơn các công việc lặt vặt khác một chút. Từ nhỏ thể trạng Ninh Vinh đã rất tốt, mặc đồ linh vật làm nửa ngày cũng không có vấn đề gì.

Hắn vốn không ngờ sẽ gặp lại vị thiếu gia nhỏ đã giúp đỡ mình lần trước, cũng không ngờ vị thiếu gia này sẽ bắt chuyện với hắn.

Càng không ngờ tới, vị tiểu thiếu gia này... dường như đã nhận ra giọng nói của hắn.

Xuyên qua bộ đồ thú bông, Ninh Vinh liếc nhìn người đàn ông cao lớn anh tuấn và người phụ nữ xinh đẹp diễm lệ ở đằng kia, đưa chiếc quạt trong tay qua nhắc nhở.

"Kem của cậu sắp tan rồi."

Lúc này An Tinh mới hoàn hồn, ngơ ngác nhận lấy chiếc quạt nhỏ, lại nhìn linh vật thêm một cái, rồi xoay người chạy về phía bố mẹ An, trong lòng rối bời.

Sao Ninh Vinh lại ở đây? Là trùng hợp, hay là... hắn đã biết được điều gì đó, nên mới xuất hiện ở đây?

Đưa kem cho An Chiêu Minh và Thẩm Anh xong, An Tinh cũng không chen vào dù che nắng nữa, chỉ lặng lẽ theo sát phía sau hai người, vừa ăn kem vừa thất thần.

Cảm giác hoảng loạn này giống như biết mình thi trượt, định thú nhận nhưng mẹ lại rủ đi chơi nên quyết định hoãn lại. Ai ngờ đang chơi vui vẻ ở công viên, á hự! Gặp ngay thầy giáo!

Hu hu hu có phải thầy biết mình chưa thú nhận nên đến giám sát không!

Thiếu niên tủi thân đến mức mái tóc xoăn nhỏ cũng xẹp xuống, trong đầu nghĩ lung tung đủ thứ, mãi sau mới dần hoàn hồn.

Không đúng, chuyện hôm nay bọn họ đến công viên đâu có ai biết. Cho dù Ninh Vinh biết sự thật, trực tiếp tìm tới cửa là được, hà cớ gì phải mặc bộ đồ thú bông chạy tới đây giả vờ tình cờ gặp gỡ chứ.

Chỉ là trùng hợp mà thôi, là do cậu nghĩ quá nhiều.

An Tinh ăn xong kem, không để ý An Chiêu Minh đã dừng lại, cứ thế đâm sầm vào lưng người đàn ông.

"Còn đi gì nữa, con định nhảy xuống hồ vẽ tranh à?"

An Chiêu Minh ghét bỏ nhìn đứa con trai đi đường cũng thất thần, rồi đỡ lấy túi xách của Thẩm Anh trên lưng xuống.

Nơi đây là một vọng lâu ngắm cảnh kéo dài từ bờ ra hồ, giữa hồ là một vùng hoa sen lớn đang nở rộ, đẹp đến mê người.

Vì bọn họ đến sớm, người trong công viên còn ít, trong vọng lâu hoàn toàn không có ai, An Tinh và Thẩm Anh có thể chọn vị trí thích hợp nhất để vẽ tranh.

An Tinh phồng má, cũng tháo chiếc balo nhỏ của mình xuống, bắt đầu lấy dụng cụ ra.

Thôi thì đã đến đây rồi, cứ yên tâm mà chơi. Cần gì phải để tâm Ninh Vinh vì sao lại xuất hiện chứ, cứ vui vẻ trước đã.

Dù sao thì... tối nay cậu nhất định sẽ thú nhận.

An Tinh lắc mạnh đầu, cùng Thẩm Anh mỗi người lấy giá vẽ ra lắp ráp, sau đó đặt khung gỗ đã căng sẵn vải vẽ, cuối cùng bày bút vẽ và màu nước ra, mỗi người tự trầm tư suy nghĩ bố cục.

Khi vợ và con trai đắm chìm trong nghệ thuật, bọn họ hoàn toàn không để ý đến thế giới bên ngoài. An Chiêu Minh cất túi và điện thoại của hai người sang một bên, tìm một vị trí không bị nắng chiếu vào để chợp mắt.

Theo kinh nghiệm trước đây, bọn họ phải vẽ ít nhất hai tiếng đồng hồ, lúc đó cũng gần đến giờ ăn trưa, vẽ xong đi ăn cơm là vừa đẹp.

Thời gian trôi qua, mặt trời dần trở nên gay gắt, người trong vọng lâu cũng từ từ đông lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!