An Chiêu Minh và Thẩm Anh quen biết nhau từ thuở thiếu thời, tự do yêu đương rồi kết hôn, đến nay đã hơn hai mươi năm. Hai người ân ái mặn nồng, tình cảm tốt đẹp như mật hòa trong dầu.
Sau khi An Chiêu Minh gây dựng An Ninh Jewelry ngày càng lớn mạnh, gia sản vô cùng sung túc, hơn nữa ngoại hình và vóc dáng vẫn được giữ gìn rất tốt, bước vào tuổi trung niên lại càng thêm phong độ, quyến rũ.
Còn Thẩm Anh xuất thân từ dòng dõi thư hương, bản thân bà cũng là một nhà thiết kế nổi tiếng. Trước hay sau khi cưới, bà đều được chồng cưng chiều hết mực, cuộc sống thuận buồm xuôi gió lại khéo bảo dưỡng nhan sắc, nên khi đi ra ngoài, chẳng ai nhận ra bà đã có một cậu con trai 20 tuổi.
Một cặp vợ chồng như vậy, dĩ nhiên khiến rất nhiều người ghen tỵ. Nhưng dù bên ngoài có bao nhiêu cám dỗ, hai người vẫn luôn giữ vững lòng mình, chưa từng làm bất cứ chuyện gì có lỗi với đối phương.
An Tinh cảm thấy, nếu để Thẩm Anh nghe được những lời Lộ Thiên Trầm vừa nói, có lẽ mối quan hệ giao hảo bao năm giữa nhà họ An và nhà họ Lộ sẽ hoàn toàn tan vỡ mất thôi.
Cậu cố gắng kiềm chế khóe miệng đang chực giật giật, chăm chú nhìn người đàn ông đối diện một lúc, rồi từ từ rũ mắt xuống.
Lớn lên bên nhau từ nhỏ, cậu biết rõ phải làm biểu cảm gì thì Lộ Thiên Trầm mới mềm lòng. Chỉ cần Lộ Thiên Trầm mềm lòng, cậu mới có thể dùng sự đáng yêu để trót lọt qua ải.
Đôi mắt hạnh của thiếu niên tròn xoe, khi chăm chú nhìn một người, dường như người đó chính là cả thế giới của cậu. Nhưng khi đuôi mắt ấy cụp xuống, hàng mi rũ thấp, khóe môi hơi mím lại, trông cậu lại vô cùng đáng thương. Giống như một con thú nhỏ có bộ lông mềm bị mưa ướt sũng, khiến người ta chỉ hận không thể lao đến xoa đầu, dỗ dành để cậu vui vẻ trở lại.
Dù sao thì Lộ Thiên Trầm nhìn thấy bộ dạng này của An Tinh, trong lòng chỉ muốn bước qua ôm chặt thiếu niên vào lòng để an ủi.
Anh vừa không kìm được khẽ cử động ngón tay, thiếu niên đã vươn tay ra, cầm lấy túi hồ sơ.
"Anh Trầm, chúng ta ăn cơm đi." Thiếu niên lí nhí nói, giọng điệu tội nghiệp.
Những lời Lộ Thiên Trầm định nói nghẹn lại nơi cổ họng, không thể thốt ra được nữa.
An Tinh vẫn giữ nguyên vẻ mặt cầu xin, thấy người đàn ông không truy hỏi nữa mà tiếp tục ăn cơm, cậu mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cậu thu lại ánh mắt, mân mê túi hồ sơ một lúc, cuối cùng đặt nó ngay tầm tay chứ không mở ra.
Làm giả báo cáo giám định quan hệ huyết thống là phạm pháp, đó là lý do An Tinh giao mẫu tóc cho Lộ Thiên Trầm. Thứ nhất, cậu không có khả năng làm giám định một cách hoàn toàn bảo mật; thứ hai, để tránh sự hỗn loạn như kiếp trước, cậu hy vọng chuyện này sẽ không bị đồn đại khiến ai ai cũng biết.
Nhân phẩm của Lộ Thiên Trầm rất đáng tin cậy, sau khi biết kết quả, chắc chắn anh sẽ không đi rêu rao bên ngoài.
Thực ra cậu đã sớm biết kết quả giám định, nhưng khi Lộ Thiên Trầm nhận được kết quả này, chắc là anh kinh ngạc lắm, sẽ cho rằng cậu không hề hay biết gì. Nhưng họ vẫn phải bàn giao cho nhau, nên theo lý mà nói, lúc này cậu phải tỏ ra bàng hoàng, đau khổ, không dám tin, thậm chí nghi ngờ Lộ Thiên Trầm đang lừa gạt mình...
Thế nhưng, An Tinh không muốn coi Lộ Thiên Trầm như kẻ ngốc để mà diễn kịch trước mặt anh.
Lộ Thiên Trầm rất thông minh, nếu không thì chẳng thể nào ngồi vững ở vị trí người thừa kế Lộ thị khi còn trẻ như vậy. Từ nhỏ lớn lên cùng nhau, An Tinh đã thấy không ít người giả vờ đáng thương trước mặt Lộ Thiên Trầm, đều bị anh liếc mắt một cái là nhìn thấu.
Trong lòng An Tinh, không có việc gì là Lộ Thiên Trầm không làm được.
Cậu cũng biết, sở dĩ Lộ Thiên Trầm tỏ ra vô hại trước mặt cậu như vậy, tất cả đều là vì coi trọng người bạn cùng lớn lên này, quan tâm và tin tưởng cậu, nên mới sẵn lòng mắt nhắm mắt mở cho qua.
Vì vậy, mặc dù về lý thuyết An Tinh nên diễn một màn ngay lúc này, ví dụ như thể hiện sự hoảng loạn và đau khổ, thậm chí khóc lóc cầu xin người đàn ông đừng nói ra sự thật, khiến anh đồng cảm và đau lòng... nhưng An Tinh không làm được.
Cậu không muốn coi Lộ Thiên Trầm là kẻ ngốc, không muốn lợi dụng tình cảm của đối phương.
An Tinh cầm đũa lên, thẫn thờ suy nghĩ.
Vậy nên cứ tạm thời như thế này đi. Cho dù Lộ Thiên Trầm có muốn hỏi cậu điều gì, nhưng cậu đã không thể diễn kịch lừa gạt, lại càng không thể nói ra chuyện sống lại, vậy thì giữ im lặng, để đối phương tự suy đoán, có lẽ là cách tốt nhất.
An Tinh lơ đễnh tiếp tục ăn, bộ dạng này rơi vào mắt Lộ Thiên Trầm, lại giống như thiếu niên đã nhận ra điều gì đó từ thái độ của anh, nhưng lại không muốn để lộ sự yếu đuối khó coi trước mặt anh, nên mới từ chối xem kết quả giám định ngay tại chỗ, chỉ đang giả vờ kiên cường, muốn một mình lặng lẽ l**m láp vết thương.
Cũng phải thôi, An Tinh không phải con ruột của nhà họ An là chuyện lớn tày trời như vậy, tốt nhất đừng để người ngoài biết được trước khi nội bộ giải quyết xong, nếu không rất có thể sẽ gây ra nhiều biến động bất an.
Người đàn ông thở dài một hơi, vươn tay ra, cách một chiếc bàn xoa xoa đầu thiếu niên.
"Gặp rắc rối đừng giấu trong lòng, em có thể nói với anh."
"An Tinh, điều anh quan tâm không phải họ của em, mà là bản thân em."
Chuyện lớn như vậy, Lộ Thiên Trầm không thể che giấu sự thật, cũng không thể vì tình cảm với An Tinh mà giúp cậu cùng lừa dối vợ chồng nhà họ An, đó không phải là cách làm người của anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!