Chương 12: Kết quả

Chủ toạ của buổi giao lưu lần này là nhà thiết kế của công ty trang sức Lộ thị, địa điểm lại được tổ chức ngay tại trụ sở Lộ thị, nên trong thang máy có không ít nhân viên của Lộ thị đang làm công tác hậu cần.

Những người này làm việc ở công ty đương nhiên đã từng gặp tổng giám đốc nhà mình, cửa thang máy vừa mở ra liền nhận ra ngay.

Chỉ là, dù thế nào họ cũng không ngờ được, tổng giám đốc của họ... lại đang mỉm cười.

Khác với không ít tổng giám đốc doanh nghiệp tư nhân thường là đàn ông trung niên hói đầu, bụng bia, tổng giám đốc đời trước của Lộ thị năm xưa đã là người phong độ tuấn tú.  Đến đời Lộ tổng hiện tại, lại càng giống như hormone biết đi — vóc dáng cao lớn, dung mạo anh tuấn, lúc nào cũng vest chỉnh tề, ít nói lạnh lùng. Lại thêm việc còn trẻ đã được xác định là người kế thừa, hào quang trên người thu hút vô số nam nữ trẻ tuổi trong công ty mơ mộng.

Thế nhưng, kể từ khi Lộ Thiên Trầm tiếp quản Lộ thị ba năm nay, mọi người hoàn toàn không tìm ra nổi một kẽ hở nào từ anh. Dù là mỹ nhân chủ động nhào tới, hay cố tình quyến rũ, cũng chưa từng thành công. Lộ tổng dường như bẩm sinh đã thiếu mất một sợi dây cảm xúc nào đó.

Cho đến lúc này, khi mấy người nhìn thấy thiếu niên đang nở nụ cười rực rỡ với Lộ tổng, mới nhận ra chuyện này tuyệt đối không đơn giản.

Lộ Thiên Trầm bước vào thang máy, gật đầu chào những người khác, rồi rũ mắt nhìn thiếu niên đang mặc quần short áo ngắn tay.

"Máy lạnh trong phòng họp khá mạnh, nếu thấy lạnh thì buổi trưa qua chỗ anh lấy áo."

An Tinh từ nhỏ đã dễ bị nhiễm lạnh, dù là đang giữa những ngày hè oi bức nhất, nếu không chú ý mà ngồi máy lạnh nhiều cũng có thể bị cảm. An Tinh cũng biết tật xấu này của mình, nghe Lộ Thiên Trầm quan tâm, nụ cười của cậu càng thêm rạng rỡ.

"Được nha, lạnh là em đi tìm anh. Trưa nay anh tan làm lúc mấy giờ vậy?"

Lộ Thiên Trầm đáp: "Trưa nay có cuộc họp, họp xong phải đi ăn với đối tác, chắc không đi cùng em được."

An Tinh vội vàng xua tay. Cậu không phải là đứa trẻ không hiểu chuyện, bản thân không chịu phấn đấu lại còn muốn lôi kéo bạn bè bỏ bài tập đi chơi.

"Không sao, vậy hai đứa mình ăn tối, em đã nói với bố mẹ rồi!"

Vừa nói, cậu vừa đưa hộp cơm đang cầm trên tay — thứ mà ban nãy cậu vội vàng chạy vào tòa nhà vẫn cẩn thận che chở — sang cho anh.

"Bánh đậu nành em làm buổi sáng đó, cho anh!"

Lộ Thiên Trầm khẽ nhếch môi, nhận lấy hộp cơm in hình hoạt hình, ai nhìn vào cũng có thể thấy tâm trạng anh đang rất tốt.

"Cảm ơn."

Văn phòng Lộ Thiên Trầm ở tầng 26, hội trường ở tầng 20. Hai người nói chưa được mấy câu thì đã tới tầng 20.

Cửa thang máy mở ra, mấy nhân viên Lộ thị đều không động đậy, người thì đứng nép vào bên cạnh, người thì giữ nút mở thang máy. An Tinh cũng không nhúc nhích, né sang một bên nhường chỗ, chừa lối đi cho thầy Từ.

Vì động tác của An Tinh, Lộ Thiên Trầm cũng tránh sang bên cạnh, nhàn nhạt nhìn thầy Từ.

Thầy Từ bỗng dưng trở thành tâm điểm chú ý, được mọi người kính trọng chờ đợi bước ra khỏi thang máy đầu tiên: "..."

Thầy Từ vô cùng cảm động, nhưng cũng bắt buộc phải cử động, nghiêng người đi qua cậu thiếu niên ngoan ngoãn, rồi đi qua luôn cả sếp tổng nhà mình. Đợi thầy Từ ra ngoài rồi, An Tinh tự cảm thấy mình rất lễ phép, vẫy tay chào Lộ Thiên Trầm.

"Vậy em đi học đây, tối ăn cơm chung nha!"

Vẻ lạnh lùng trên mặt người đàn ông biến mất, anh cười với thiếu niên: "Được."

An Tinh bước ra khỏi thang máy, hơi khó hiểu nhìn Tô Diệc Nhiên đang đứng trong góc, không hiểu sao người này còn chưa chịu ra.

Những nhân viên khác lần lượt đi ra, cuối cùng trong thang máy chỉ còn lại Lộ Thiên Trầm đứng ở chính giữa và Tô Diệc Nhiên trong góc. Vì có nhiều người đi ra, cửa thang máy bắt đầu đóng lại.

Dường như vội ra ngoài, người thanh niên ở góc vội vàng bước lên hai bước, vươn tay định chặn cửa, nhưng vì quá gấp gáp khiến trọng tâm không vững, chân vấp một cái, cả người nghiêng sang một bên...

Ngay khi An Tinh rời đi, người đàn ông đang cúi đầu xem điện thoại thậm chí không ngẩng đầu lên. Vốn đứng giữa thang máy, anh chỉ lùi chéo về sau một bước, dễ dàng tránh khỏi người đang ngã tới.

Xảy ra chuyện như vậy, anh thậm chí không chớp mắt, càng không buồn để ý đến kẻ tự vấp ngã. Sự thờ ơ này khiến Tô Diệc Nhiên

- kẻ đang ôm ấp những tư tưởng không thể nói ra

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!