Chương 11: Oan gia ngõ hẹp

Khi còn đi học thì đâu biết nỗi bi ai của kiếp "làm công ăn lương", sang ngày hôm sau là thứ Hai, An Tinh lăn lộn mấy vòng trên giường rồi mới luyến tiếc chui ra khỏi chăn.

Tinh Tinh dũng cảm, không sợ khó khăn!

An Tinh ỉu xìu xuống lầu ăn sáng, khiến Thẩm Anh nhìn mà đau lòng.

"Tinh Tinh, nếu không dậy nổi thì hôm nay đừng đi làm nữa, xin phép bố con cho nghỉ!"

An Chiêu Minh đã ngồi bên bàn ăn, vừa xem tin tức trên máy tính bảng vừa húp cháo, nghe vậy liền nghiêm mặt: "Chiều hư!"

Nhưng dưới ánh mắt làm nũng của Thẩm Anh, ông đành chịu thua.

An Tinh cắn một miếng quẩy nhỏ giòn tan thơm mềm, cảm thấy mình như sống lại, cũng phồng má nghiêm túc nhìn Thẩm Anh.

"Mẹ, mẹ không được chiều con như thế, sẽ làm con hư đấy!"

"Đầu tiên, con phải hư được đã." Thẩm Anh xoa xoa mái tóc xoăn nhỏ của con trai.

Sau bữa sáng, cả nhà chia tay nhau ở cửa, An Tinh và An Chiêu Minh đi làm, Thẩm Anh ở nhà vẽ bản thiết kế.

Việc điều tra nguồn gốc lời đồn trong công ty không cần An Tinh bận tâm, cậu ôm đồ ăn vặt mang từ nhà đi, vừa vào cửa phòng thiết kế đã chia phát dọc đường. Đến khi tới chỗ ngồi của Tiêu Duệ, cậu ngơ ngác ôm trong tay càng nhiều đồ ăn vặt hơn.

Tiêu Duệ nhìn "cậu con trai ngốc nhà ông chủ": "Bài tập cuối tuần giao cho cậu, làm xong chưa?"

An Tinh chất đống đồ ăn vặt vào góc nhỏ của mình, ngoan ngoãn trả lời: "Làm xong hết rồi ạ! Thầy Tiêu cứ kiểm tra bất cứ lúc nào!"

Nhìn dáng vẻ tự tin của thiếu niên, Tiêu Duệ bèn hỏi vài câu. Thấy An Tinh trả lời rành mạch, khóe môi hắn khẽ cong lên, rồi dặn thêm:

"Ngày mai có buổi đào tạo, cùng tôi đi đến trung tâm thành phố, cậu đừng có chạy đến công ty nữa đấy."

An Tinh trố mắt: "Đào tạo gì ạ?"

Tiêu Duệ: "... Công ty trang sức trực thuộc Lộ thị tổ chức hội thảo giao lưu học hỏi, tuần trước tôi đã nói với cậu rồi."

Khác với An Ninh Jewelry đi theo con đường đại chúng, công ty trang sức của Lộ thị đi theo hướng thiết kế cao cấp, nhóm khách hàng giới hạn trong tầng lớp tiêu dùng cao. Buổi giao lưu ngày mai sẽ có nhà thiết kế của nhiều công ty trang sức tham gia, nhà thiết kế của Lộ thị vừa là đơn vị tổ chức, vừa là một trong những diễn giả chính.

"À à, em chưa load kịp đó là đi đào tạo." An Tinh nịnh nọt nói, "Là ở trụ sở chính của Lộ thị ạ?"

Tiêu Duệ ừ một tiếng, lười nói thêm, tự mình bật máy tính bắt đầu nghiên cứu phương án thiết kế. Thông thường những lúc thế này có nghĩa là An Tinh có thể tự đi làm việc riêng của mình, trong thời gian ngắn không được làm phiền hắn.

An Tinh cũng im lặng, suy nghĩ một chút rồi ngồi sang một bên móc điện thoại ra, chọc chọc vào cái avatar hình chân mèo quen thuộc trong ứng dụng.

[An Tinh Tinh mỗi miếng một cái quẩy nhỏ: Anh Trầm anh Trầm, phòng thiết kế bên em ngày mai tới chỗ anh tham gia hội thảo học tập đó!]

[Lộ Thiên Trầm: Nghe thư ký nói rồi. Em muốn đến trụ sở Lộ thị?]

[An Tinh Tinh mỗi miếng một cái quẩy nhỏ: Đúng vậy ạ! Thầy Tiêu nói là đào tạo ngay tại trụ sở của các anh!]

[Lộ Thiên Trầm: Sáng hay chiều?]

[An Tinh Tinh mỗi miếng một cái quẩy nhỏ: Sáng sớm tinh mơ là phải qua rồi [Thở dài]]

[Lộ Thiên Trầm: Chiều nay bác sĩ sẽ đến Lộ thị, mang tóc của em và chú An đi xét nghiệm, kết quả chắc ngày mai là có thể đưa cho anh rồi.]

An Tinh ngẩn người. Cậu biết xét nghiệm quan hệ huyết thống có kết quả rất nhanh, chỉ là... ngày mai là có thể lấy được kết quả rồi sao?

Cậu nhanh chóng hoàn hồn, cảm thấy như vậy cũng tốt. Ngày mai lấy được kết quả, trước tiên ứng phó với sự kinh ngạc của anh Trầm một đợt, sau đó cũng có thêm kinh nghiệm để đối mặt với bố mẹ.

[An Tinh Tinh mỗi miếng một cái quẩy nhỏ: Tuyệt quá! Anh Trầm anh không nói với bác sĩ đó là tóc của em và bố đấy chứ?]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!