"Vinh Vinh à, bố bàn với con việc này nhé."
An Vinh vừa bước chân vào nhà đã nghe thấy câu nói đó. Cậu ngước mắt nhìn lên, thấy bố mẹ mình đang ngồi ngay ngắn trên sofa, mỉm cười với mình... một nụ cười đầy vẻ chột dạ khó hiểu.
An Vinh nghi hoặc nhìn họ vài cái, đặt cặp sách xuống rồi bước lại gần ngồi nghiêm chỉnh, vẻ mặt nghiêm túc. Một cậu bé mới học tiểu học mà đã có dáng vẻ như một "người lớn thu nhỏ".
"Nói đi ạ."
Cậu bé nghiêm mặt, đầy cảnh giác.
Dáng vẻ cố tỏ ra già dặn này đặt trên người một cậu bé trông lại có chút đáng yêu một cách kỳ lạ.
Thẩm Anh che miệng, cảm thấy hiếm khi bị đứa con trai thối nhà mình làm cho tan chảy vì sự dễ thương này.
"Khụ, chuyện là thế này Vinh Vinh... Tuần sau, sẽ có một người anh trai dọn đến nhà chúng ta ở..."
Gương mặt vốn đang bình thản của cậu bé lập tức thay đổi. Cậu liếc mắt nhìn An Chiêu Minh, vẻ mặt đầy châm chọc:
"Một người anh trai giống như An Hạo ạ?"
An Chiêu Minh: "..."
Thẩm Anh "phụt" một tiếng bật cười, trách yêu một câu:
"Vinh Vinh!"
Cậu bé bĩu môi, nể mặt bố nên không tiếp tục châm chọc nữa.
An Chiêu Minh cũng có chút bất lực, nhưng hắn không trách mắng con trai.
Nhà họ có hai anh em, em trai ruột của hắn là An Chiêu Viễn cũng có một đứa con trai tên là An Hạo, lớn hơn An Vinh vài tuổi nhưng hành sự hoàn toàn không có dáng vẻ của một người anh. Thằng nhóc đó đã vài lần muốn dựa vào thân phận anh họ để bắt nạt An Vinh, nhưng đều bị bật lại không thương tiếc.
Chính vì thế, vừa nghe thấy bố nói có một người anh trai sắp dọn vào nhà, An Vinh đã thấy không vui rồi.
Cậu bé thối mặt ra, ngồi trên sofa, hiếm khi để lộ sự trẻ con của mình.
Thấy chồng mình có vẻ lúng túng, Thẩm Anh mỉm cười vẫy tay gọi con trai. Cậu bé tuy đang bực bội nhưng vẫn ngoan ngoãn bước tới, ngồi xuống bên cạnh mẹ.
"Vinh Vinh, con còn nhớ chú Lộ và dì Lộ không? Tết năm nay, chú Lộ còn tặng con một bộ đề thi Olympic Toán ở Kinh Thành đấy."
Cậu bé suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
"Người sắp dọn đến nhà chúng ta ở chính là con trai của chú Lộ, lớn hơn con năm tuổi, khai giảng này sẽ lên lớp 10."
"Anh ta nhảy lớp ạ?"
An Vinh nhanh chóng phản ứng lại.
"Đúng vậy, anh Thiên Trầm của con rất thông minh, anh ấy đến đây cũng có thể giảng đề thi Olympic cho con. Nhà họ Lộ có chút việc nên Thiên Trầm mới đến nhà mình ở — chỉ ở tạm một năm thôi, năm sau sẽ về."
Người phụ nữ xoa đầu con trai, dịu dàng nói.
"Trước đây tuy hai đứa chưa gặp mặt nhiều, nhưng đứa nhỏ đó là một đứa trẻ ngoan, chắc chắn sẽ không giống như... sẽ không bắt nạt con đâu. Vậy nên đừng mang định kiến để đánh giá cậu ấy, được không?"
Mặc dù khai giảng mới lên lớp bốn nhưng An Vinh lại hiểu chuyện rất sớm. Cậu nhanh chóng hiểu ra rằng, nếu không phải trong nhà xảy ra chuyện lớn thì Lộ Thiên Trầm kia cũng chẳng thèm bỏ nhà mình mà chạy sang nhà người khác ở.
Nể tình bộ đề thi Olympic khá tốt kia, cậu nhóc gật đầu, rồi quay sang nhìn An Chiêu Minh để mặc cả:
"Vậy bố phải tìm cho con một gia sư Toán khác, đổi người cũ đi ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!