Lộ Thiên Trầm là người thừa kế của tập đoàn Lộ thị, lớn hơn An Tinh 5 tuổi. Hai người có thể coi là trucs mã trúc mã, cùng nhau lớn lên từ nhỏ.
Người đàn ông bước vào phòng bệnh, chẳng thèm liếc nhìn An Vinh đang cảnh giác đứng dậy bên giường, mà đi thẳng vòng sang phía bên kia. Đầu tiên, anh kiểm tra tốc độ chảy của bình truyền dịch, sau đó đưa tay lên đo nhiệt độ trên trán thiếu niên.
Bàn tay ấy thon dài và mạnh mẽ, các khớp xương rõ ràng. Từ trán thiếu niên, anh thuận thế trượt xuống, thản nhiên gạt cổ áo ra rồi nắm lấy sau gáy cậu.
An Tinh: ?
Động tác và thần thái của người đàn ông quá đỗi tự nhiên, cộng thêm việc An Tinh vô cùng tin tưởng đối phương, mãi cho đến khi sau gáy bị bóp nhẹ một cái, cậu mới chậm chạp nhận ra có gì đó không đúng.
An Vinh còn chậm chạp hơn. Nếu không phải hắn đã từng gặp Lộ Thiên Trầm, biết người này có quan hệ thâm giao với nhà họ An và đang cùng An Chiêu Minh điều tra vụ tai nạn...
Thì ngay khoảnh khắc gã đàn ông tồi này chạm vào trán em trai mình, hắn đã ra tay rồi.
Dù sao hắn cũng là một "con sói chiến" từng một mình chấp hết đám du côn ngoài xã hội!
"Anh đang làm cái gì thế?"
Chàng trai lên tiếng với vẻ mặt không mấy thiện cảm, trong đôi mắt phượng thoáng hiện tia sát khí.
Tuy nhiên, chút sát khí này chẳng thấm vào đâu trước mặt vị tổng tài bá đạo. Lộ Thiên Trầm còn chẳng thèm nhướng mắt, lại xoa xoa sau gáy thiếu niên lần nữa, thấy không đổ mồ hôi lạnh mới buông tay ra.
"Nghe dì Thẩm nói em ăn uống không ngon miệng, trưa nay anh nấu cháo rau củ cho em nhé?"
An Tinh lập tức nhăn mặt, trong đôi mắt hạnh tròn xoe tràn đầy vẻ chê bai.
Lộ Thiên Trầm thoáng buồn cười, cơn giận khi nhìn thấy thiếu niên nằm thê thảm trên giường bệnh cũng vơi đi đôi chút.
"Ráng nhịn vài ngày, đợi tình hình của em khá hơn, anh sẽ làm món ngon cho em."
Người đàn ông ngồi xuống, đặt tay lên giường, luồn vào kẽ hở rồi lót bàn tay mình xuống dưới bàn tay đang truyền dịch của thiếu niên. Anh chậm rãi, dịu dàng và kiên nhẫn x** n*n mấy đầu ngón tay của cậu.
Cảm giác lạnh lẽo và tê cứng do truyền dịch dường như đang dần tan biến.
An Tinh ngước mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, tâm trạng càng thêm phức tạp.
Trong giấc mơ đó, sau khi cậu chết, anh Trầm gần như phát điên, suýt chút nữa đã dùng đến những thủ đoạn phạm pháp để trả thù nhị phòng nhà họ An.
Anh không chỉ trả thù cặp đôi chủ mưu Đàm Tú và An Chiêu Viễn, mà thậm chí còn định ra tay với cả An Hạo vốn được coi là vô can. Ngay cả An Vinh cũng suýt thành đối tượng bị giận lây.
Bố mẹ khuyên không được, cuối cùng phải đợi vợ chồng nhà họ Lộ từ nước ngoài gấp rút trở về mới cản được Lộ Thiên Trầm.
Cuối cùng dù đã báo được thù, nhưng anh Trầm của cậu cả đời không kết hôn.
Thiếu niên cụp mắt nhìn hai bàn tay đang chồng lên nhau một hồi, khẽ cử động ngón tay, gãi gãi vào lòng bàn tay người đàn ông.
"Vâng ạ, vậy anh Trầm nhớ phải đến thăm em đấy nhé."
Nhìn đôi mắt người đàn ông chợt sáng rực lên, An Tinh chột dạ nghĩ: Mình... mình chỉ là thấy anh Trầm thảm quá thôi! Thấy xót thôi!
Chứ không có ý định đồng ý yêu đương đâu nhé!
An Vinh: "..."
Cứ cảm thấy cái vật nhỏ bé trên giường này đầu óc hình như hơi ngốc nghếch.....
Sau tai nạn xe, ngay khi vừa tỉnh lại, An Tinh đã nói với An Chiêu Minh rất nhiều thông tin mình biết được trong mộng.
Ví dụ như năm xưa chính Đàm Tú đã nảy sinh ý định nhất thời, tráo đổi hai đứa trẻ trong bệnh viện. Ví dụ như mười mấy năm qua, Đàm Tú luôn cho người giám sát nhà họ Ninh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!