Chương 177: Ngoại truyện 5

Nơi bọn họ tụ tập chính là quán thịt nướng gần trường cấp Ba, vẫn ở một phòng riêng tầng hai.

Thời tiết nóng bức, trong phòng cũng phải bật điều hòa.

Bùi Lĩnh cầm trên tay một ly trà sữa của quán bên cạnh, trước khi đến quán thịt nướng tự nhiên cậu muốn uống nên qua mua. Hai người đến trước thời gian hẹn, nhưng trong phòng còn có người đến sớm hơn.

Lâm Khả với Triệu Trác Hàm đã tới.

Cũng đã mười năm không gặp, Lâm Khả với Triệu Trác Hàm đương nhiên vẫn có sự thay đổi, từ thân hình gầy gò của thiếu niên, hiện tại vừa nhìn đã biết là có tập thể hình, bây giờ đã trở thành một người đàn ông khỏe mạnh nam tính. Lâm Khả mặc áo sơ mi ngắn tay, bên trong áo phông đơn giản, trên mặt Triệu Trác Hàm có đeo một cái kính, cũng ăn mặc rất đơn giản, khí chất trầm ổn, cổ tay đeo đồng hồ, vừa nhìn đã biết là một người có sự nghiệp thành công.

Ánh mắt Bùi Lĩnh nhìn đầu của Lâm Khả đầu tiên.

"Rất tốt, tóc vẫn còn khỏe." Bùi Lĩnh cười nói.

Lâm Khả cũng lập tức cười .

Mười năm không gặp, nhưng chỉ với một câu nói này lập tức như trở về thời điểm bọn họ vẫn còn đi học.

Lâm Khả chọn chuyên ngành máy tính khi thi vào đại học, ra trường cũng làm lập trình viên máy tính. Giờ cậu ta sờ sờ tóc mình rồi cười nói: "Hàm Hàm mua dầu gội chống rụng tóc cho tôi đó."

Lúc này Bùi Lĩnh mới chú ý tới chiếc đồng hồ chỗ cổ tay Lâm Khả vừa nhấc tay lên vuốt tóc có cùng kiểu dáng với chiếc đồng hồ của Triệu Trác Hàm, vừa nãy bị cái bàn che mất tầm nhìn.

"Hai người ——?" Bùi Lĩnh ngồi xuống, nụ cười có hơi tò mò.

Lâm Khả có hơi ngại ngùng, gật đầu. Triệu Trác Hàm nói: "Đã bên nhau bảy năm."

"Chúc mừng." Tần Trì Dã nói.

Ba người liền nói chuyện phiếm vài câu. Triệu Trác Hàm cùng Lâm Khả đều học ở trường đại học phía nam, Lâm Khả tốt nghiệp đại học ra ngoài làm việc còn Triệu Trác Hàm vẫn học tiếp nghiên cứu sinh. Ma Đô cũng phát triển rất tốt, sau đó hai người cũng ở lại đó làm việc luôn.

"…Tôi còn tưởng là mẹ tôi sẽ không vui rồi không đồng ý cho bọn tôi ở bên nhau." Lâm Khả nói đến đây, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười: "Không ngờ mẹ tôi lại nói tôi hạnh phúc là được."

Trước kia mẹ Lâm Khả là một người rất truyền thống và cố chấp, nhưng trải qua hôn nhân bị chồng lừa dối để nuôi người tình, còn có cả con ngoài dã thú, còn cả việc tài sản sau ly hôn, bà ấy luôn phòng bị mọi nơi… cứ như vậy nên cũng không còn muốn nói nhiều đến chuyện hôn nhân nữa.

Không có văn bản pháp luật nào có thể kiểm soát được đàn ông thay đổi lòng dạ cả, vậy nên khi mẹ Lâm Khả nghe xong, bà ấy chỉ hy vọng con trai khỏe mạnh vui vẻ, có tiền bạc gì đó thì vẫn phải giữ lấy, không được ngốc nghếch quá. Bà vừa nhìn đã biết Triệu Trác Hàm là một người rất khôn khéo.

Nhưng Triệu Trác Hàm đúng thật là rất khôn khéo, từ lúc Lâm Khả lên đại học đến lúc sau khi hai người bên nhau, Triệu Trác Hàm luôn nghĩ cho Lâm Khả, quản lý chăm sóc, ngay cả những đồ Lâm Khả mặc trên người, những đồ dùng trên người đều là do Triệu Trác Hàm tự tay mua.

Bao gồm cả căn nhà ở Ma Đô cũng vậy, căn nhà đó lấy danh nghĩa của Lâm Khả.

Triệu Trác Hàm bị chứng ám ảnh cưỡng chế nhẹ, d*c v*ng chiếm giữ với Lâm Khả cũng rất mạnh, nhưng Lâm Khả lại thích được chăm sóc, hơn nữa Triệu Trác Hàm cũng không khiến cậu ta cảm thấy ngột ngạt, mà luôn là nơi ấm áp che chở cậu ta giống như một gia đình.

"Hai người còn chưa nói sao lại ở bên nhau được đâu đấy?" Bùi Lĩnh rất tò mò: "Triệu Trác Hàm cậu chủ động trước đúng không?"

"Không phải." Triệu Trác Hàm phủ nhận, sắc mặt có hơi không thoải mái.

Lâm Khả hé miệng cười, nói: "Là tôi. Anh ấy cứ phân vân mãi nên không chủ động trước."

"Lúc lớp đại học ăn uống tụ hợp, tôi uống say, sau đó có một cô gái đuổi theo rồi tỏ tình với tôi, tôi từ chối. Lúc đó anh ấy tới đón tôi, tôi liền hỏi Triệu Trác Hàm anh muốn ở bên em không."

"Sau đó thì ở bên nhau thôi."

Hai người nhìn Triệu Trác Hàm cường thế, khôn khéo, ở thế trên, sau đó cũng thật cẩn thận ngẫm lại. Từ nhỏ đến lớn, Lâm Khả luôn là người giữ thế chủ động thực sự. Lúc học cấp hai chính Lâm Khả là người  xa lánh trước nhưng khi lên cấp ba thì người hòa giải cũng là Lâm Khả.

Triệu Trác Hàm che chở cho Lâm Khả, còn có chút thật cẩn thận từng li từng tí. Sau đó khi trưởng thành, học đại học, mặc dù thích cũng không dám chủ động, chỉ sợ lại giống như trước đây, sợ Lâm Khả cũng thật sự không quan tâm tới hắn, sau đó sẽ phải chấm dứt quan hệ hoàn toàn.

Nhưng Lâm Khả cũng không phải loại người thích trêu đùa người khác, biết rõ Triệu Trác Hàm thích mình nhưng vẫn lợi dụng. Lâm Khả chỉ là phản ứng hơi chậm một chút, lên tới đại học được người khác tỏ tình mới cảm thấy không đúng chỗ nào, bởi vì người đầu tiên xuất hiện trong đầu cậu ta lại là Triệu Trác Hàm.

Sau đó có rượu nên càng thêm can đảm, thẳng thắn tỏ tình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!