Chương 6: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trời sập rồi, hôm nay trông Trần Quân Triết lại bình thường đến lạ.

Khi cậu mở khóa kéo ba lô, Hứa Định còn tưởng cậu sẽ rút ra một cái mũ đầu chó Anubis, đội lên đầu Hứa Việt rồi nói, tôi đi dạo một vòng đây, để tránh lúc quay lại tìm không thấy cô, cô đội tạm cái mũ Anubis tôi mua trên Taobao này nhé.

Nhưng không. Trần Quân Triết chỉ lấy ra một lon nước tăng lực bình thường: "Cần không?"

Mắt Hứa Việt sáng lên: "Cám ơn."

"......"

Còn Hứa Định thì im lặng. Anh từng nghe nói trai thẳng khi đứng trước con gái đều có gánh nặng hình tượng, chẳng lẽ đây chính là gánh nặng của Trần Quân Triết?

Anh thầm nghĩ không thể nào, chắc không đâu, tiếp tục theo dõi từ xa. Hôm qua tên kia còn là vua phá phách của lớp mầm, hôm nay lại ngoan ngoãn đeo ba lô, đứng yên trước tủ trưng bày, trông cứ như một cậu học trò lễ phép hiếu học.

Hứa Việt rút trong túi ra tờ 10 bảng Ai Cập, mở ra, dán lên tủ kính, "Bức tượng đá này là Pharaoh Khafre, cũng chính là người được in trên tờ 10 bảng Ai Cập. Ông đã xây kim tự tháp lớn thứ hai thế giới ở Giza, chắc sáng nay anh đã thấy rồi nhỉ."

*Tờ tiền 10 bảng Ai Cập in hình vua Khafre.

Hứa Định suýt bật cười, cách dùng hình ảnh trên tiền giấy để minh họa trong lúc thuyết minh là do chính anh dạy cho Hứa Việt. Mỗi tờ bảng Ai Cập đều in hình một di tích văn vật khác nhau, nếu nói song song thế này thì bài thuyết minh sinh động hơn nhiều.

Nhưng vừa cười xong, anh lại lặng người. Ở một nghĩa nào đó, chẳng phải lúc này hướng dẫn viên Hứa Định thật sự đang dẫn du khách Trần Quân Triết đi tham quan bảo tàng Ai Cập sao? Thế thì hạnh phúc quá rồi. Dù sao, mỗi lần đọc bài thuyết minh trong bảo tàng, anh đều tưởng tượng có một ngày được nói từng câu từng chữ đó cho Trần Quân Triết nghe.

Hứa Định khẽ nhắm mắt, không muốn nhìn trộm nữa: "Hứa Việt chuyên nghiệp đấy. Anh yên tâm rồi. Đi thôi."

"Sao đi nhanh vậy." Hồ Bân không hài lòng lắm với biểu hiện của Trần Quân Triết, "Anh xem, người gì mà vô văn hóa thế, còn phải để em gái em dạy."

"Cậu ta học Giao Đại."

"Giao Đại, Giao gì Đại gì?!"

"Đại học Giao thông." Hứa Định nhận ra giọng mình đã hơi mất kiên nhẫn, "Học ngành máy tính, kiểu một năm kiếm mấy triệu đó. Còn biết đánh trống, đánh trống jazz, biết phân biệt trăm loại thực vật, biết xem bản đồ sao trời, rồi..."

Một hơi nói hết, anh cũng chẳng hiểu tại sao mình phải nói những điều này.

Dù sao cũng khiến Hồ Bân sửng sốt: "Giỏi vậy á. Thế nếu hẹn hò thì cũng được, miễn em gái em thích."

"Đúng vậy. Chuẩn luôn. Miễn là em ấy thích. Giờ thì đi nhanh đi, đừng làm phiền thế giới hai người của họ nữa."

"Ha ha, thế giới hai người gì chứ, em chỉ nói vậy thôi, mẹ em chắc chắn không đồng ý đâu."

Phải rồi. Hứa Lập Quân là người phụ nữ mạnh mẽ có tiếng trong dòng họ. Từ đầu thế kỉ 21, khi chủ nghĩa nữ quyền còn chưa thành vấn đề xã hội, bà đã giành được quyền cho con gái mang họ mình. Mà Hứa Việt thì chẳng khác gì bản sao của mẹ

- dám yêu dám hận, đi mua sắm gặp chiếc túi ưng ý, cô tuyệt đối không do dự một giây, cho dù có phải quẹt cháy hạn mức Huabei* cũng phải mua cho bằng được.

*Huabei là dịch vụ "mua trước, trả sau" thông qua Alipay.

Đôi khi Hứa Định cảm thấy vận đen của mình bắt đầu từ lúc đầu thai, hễ rút thăm hai chọn một thì kiểu gì cũng chọn trúng cái xấu.

Hoặc có lẽ ông trời từng cho anh quá nhiều may mắn, để anh gặp được Trần Quân Triết năm mười chín tuổi, rồi lại chẳng nỡ cho thêm chút vận may nào nữa.

"Không thể để tin nhắn không ai trông. Em không đi thì anh đi trước." Hứa Định nói.

"Ơ...... anh lái xe đi rồi thì em làm sao?"

"Anh đi xe buýt."

Hồ Bân đột nhiên đuổi theo: "Anh nói hai người là kẻ thù, thù gì vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!