Chương 5: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Làm chăm sóc khách hàng, nguyên tắc đầu tiên là phải phản hồi ngay lập tức.

Hứa Định làm nghề này gần ba năm, anh đã rút ra được kinh nghiệm rằng đa số khách hàng đều chỉ hứng lên trong phút chốc. Phải biết chớp lấy cái khoảnh khắc bốc đồng ấy, rèn sắt khi còn nóng, mới có thể biến nó thành tiền thật.

Giờ ở Ai Cập chênh sáu tiếng so với trong nước, nên thường Hứa Định sẽ trực tới tám giờ tối, lúc trăng đã trèo qua đỉnh mái vòm của nhà thờ Hồi giáo ngoài cửa sổ.

Đang là mùa du lịch cao điểm ở Ai Cập, khách hỏi han tư vấn thì nườm nượp, nhưng người thật sự đặt tour lại chẳng có mấy. Phần nhiều chỉ là muốn xin ké một bản lịch trình chi tiết, rồi quay sang giao cho công ty khác thực hiện.

Thật ra du lịch Ai Cập quanh đi quẩn lại cũng chỉ có vài điểm: kim tự tháp, đền thờ, Biển Đỏ. Cạnh tranh cốt lõi của các công ty du lịch thiết kế riêng chẳng qua là làm sao trong ngân sách khách đưa, tính toán tỉ mỉ từng khách sạn, chiếc xe, bữa ăn... để đạt hiệu quả tối đa với giá thấp nhất.

Nhìn chằm chằm vào bảng báo giá rối tung trên màn hình, Hứa Định chợt nghĩ

- nếu có một phần mềm có thể tự động lấy giá khách sạn trên booking, đồng bộ giá vé tham quan ở Ai Cập theo thời gian thực, rồi căn cứ theo sở thích khách nhập vào, chỉ cần một cú nhấp chuột là sinh ra lịch trình tối ưu nhất, bảng giá tự động căn hàng chỉnh cột... thì tốt biết mấy.

Anh lại nhớ đến Trần Quân Triết, đối với "đại thần Quân Triết", chắc việc đó chỉ là chuyện cỏn con thôi nhỉ.

"Trần Quân Triết......"

Trần Quân Triết, tôi hận cậu.

Sáu chữ ấy bỗng lững lờ trôi ra từ lồng ngực.

Hứa Định day day thái dương, nhớ lại toàn bộ trò hề hôm nay, vẫn thấy nực cười, thật nực cười và hoang đường.

Anh hai mươi sáu tuổi rồi, vậy mà gặp Trần Quân Triết, lại biến thành một thằng nhóc non nớt. Hay là Trần Quân Triết có thứ ma lực gì đó, khiến anh cứ như chàng trai hai mươi tuổi, chỉ một chút xao động đã thấy tim đau nhói.

Đau nhức âm ỉ.

Rõ ràng tim vốn là một bộ phận không có xương.

Đang nghĩ vậy thì trên máy tính số 1 bỗng nhảy lên một tin nhắn. Lại xem, người gửi là: Máy tính công nghiệp màn hình cảm ứng.

Máy tính công nghiệp màn hình cảm ứng:[Hu hu. Hôm nay bị râu xồm quát. Ngày mai có thể cử người không có râu xồm tới được không.]

"......."

Hứa Định hình như đã biết "Máy tính công nghiệp màn hình cảm ứng" là ai rồi.

Thậm chí còn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt vô cảm của người đó khi gõ hai chữ "hu hu".

Vì thế anh cũng mặt không biểu cảm mà gõ trả lời:[Được ạ hôn hôn, ngày mai sẽ sắp xếp cho ngài.]

Đêm khuya, anh nằm trên chiếc giường xếp, hít lấy chút hơi thở còn sót lại của Trần Quân Triết trên người mình, góc giường rung lên dữ dội.

Anh vẫn giữ trong lòng một chút ảo tưởng về Trần Quân Triết.Ngày hôm sau, Hồ Bân dẫn đoàn trở về, Hứa Định liền đổi khách với cậu ấy. Anh bảo Hồ Bân trực tiếp tới khách sạn Hilton đón Trần Quân Triết. Lịch trình hôm nay của Trần Quân Triết là kim tự tháp Giza và bảo tàng Ai Cập, vậy anh sẽ dẫn khách đến thành cổ Saladin và chợ Khan el

-Khalili, chủ yếu là tách ra hai hướng trời nam đất bắc, tuyệt đối không thể nào chạm mặt.

Mọi việc rất suôn sẻ. Khách mới là một đôi vợ chồng dẫn theo hai đứa nhỏ, suốt cả hành trình đầy tiếng khóc nháo của bọn trẻ và những cuộc cãi vã vụn vặt của hai vợ chồng, nhưng dù sao vẫn dễ chịu hơn Trần Quân Triết nhiều. Trẻ con cần nghỉ ngơi, nên lịch trình kết thúc sớm. Chiều quay về công ty du lịch, Hứa Định thấy tinh thần sảng khoái như được cứu rỗi, nhưng lại phát hiện Hồ Bân đang ngồi ở bàn chăm sóc khách hàng tầng một.

"A Bân? Sao em lại ở đây? A Việt đâu? Không phải chiều nay em đi bảo tàng à?"

Hồ Bân tròn mắt: "Người anh em ơi, anh đừng nói nữa, thật sự đừng nói nữa."

"?"

"Trưa nay em đưa khách từ kim tự tháp về ăn cơm, bị con em em trông thấy. Nó lập tức makeup full mặt, rồi nhất quyết đòi dẫn tour buổi chiều."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!