Tôi phát hiện ra một chuyện khá thú vị, ông chủ Hứa đúng là một cuốn bách khoa toàn thư Ai Cập biết đi, còn đàn anh Trần thì lại mù tịt về nền văn minh Ai Cập cổ. ——Nói mù tịt thì có hơi quá, nhưng rõ ràng đàn anh Trần không thể như ông chủ Hứa, kiểu nhắc đến Ai Cập là chuyện gì cũng nói được, từ phong tục, kiến thức cơ bản cho tới những giai thoại kỳ lạ.
Hôm đó, theo kế hoạch ban đầu thì ông chủ Hứa sẽ dẫn tôi đi dạo chợ Khan el
-Khalili, nhưng anh bảo anh cũng không cản nổi, vì đàn anh Trần nhất quyết đòi theo đoàn cho bằng được.
Tất nhiên tôi không có ý kiến gì. Thậm chí phải nói là tôi còn khá tò mò về con người đàn anh Trần, tôi rất muốn biết câu chuyện tình yêu giữa anh ấy và ông chủ Hứa. Rốt cuộc là họ gặp nhau, quen nhau, yêu nhau như thế nào, mà có thể khiến đàn anh Trần sẵn sàng từ bỏ cơ hội học thẳng lên thạc sĩ tiến sĩ ở trường danh tiếng, thậm chí còn vì ông chủ Hứa mà rẽ sang một con đường đời hoàn toàn khác.
Trong lòng đầy thắc mắc, nhưng tôi không tiện hỏi thẳng. Khi dạo chợ Khan el
-Khalili, ông chủ Hứa cũng như nhiều hướng dẫn viên khác, vừa giới thiệu cho tôi những chỗ chụp hình check
-in đẹp nhất, vừa nhắc tôi tránh xa mấy quầy hàng rong chuyên bán đồ linh tinh từ Nghĩa Ô.
"Nhắc tới hàng nhỏ lẻ Nghĩa Ô," đàn anh Trần bỗng nhiên lên tiếng, "làm em nhớ ra Định Cưng cũng là một món hàng nhỏ lẻ Nghĩa Ô."
"Hàng nhỏ lẻ gì cơ?"
"Định Cưng. Định Cưng chính là——"
Ông chủ Hứa liền gõ một cái lên trán anh ấy. Quay sang tôi, mặt đỏ bừng: "À quý khách, em ấy, em ấy, ý em ấy là, tôi là người Nghĩa Ô, Chiết Giang."
"Ồ ồ, à, ra vậy. Đàn anh Trần, anh nói chuyện thú vị thật."
Tôi nhận ra mình hoàn toàn không theo kịp mạch suy nghĩ của đàn anh Trần.
Có lẽ trên đời này, chỉ có mỗi ông chủ Hứa là thích nghi được với từ trường bay nhảy của anh ấy.
Khi tôi hoàn hồn lại, đã thấy hai người đứng cách đó không xa. Ông chủ Hứa gõ nhẹ lên đầu đàn anh Trần, miệng bảo, em còn nói bậy nữa là anh tống cổ em về công ty đấy. Lực không mạnh chút nào, ai nhìn vào cũng biết anh ấy đang giả vờ. Còn đàn anh Trần thì như một đứa trẻ chưa lớn, quấn lấy ông chủ Hứa, nắm tay anh, áp lên ngực mình, nũng nịu, đừng mà, đừng mà. Dù trên mặt chẳng có biểu cảm gì.
Tôi có cảm giác mình vừa bị nhét cho một miếng cơm chó ngay tại chỗ. Ông chủ Hứa cũng nhận ra ánh mắt của tôi, má lập tức đỏ lên. Anh lúng túng đảo mắt khắp nơi, rồi càng lộ liễu hơn khi hất tay đàn anh Trần ra, nói: "Thôi được rồi, đừng làm mất thời gian của khách nữa, đi nhanh lên."
Mùa cao điểm du lịch, đám đông chen chúc, đến cả gió cũng như bị ép mỏng đi. Tôi xua tay ra hiệu là không sao, rồi bước về phía họ. Ông chủ Hứa niềm nở đón tôi, dặn, chú ý dưới chân, đường đá ở chợ này khó đi lắm. Tôi gật đầu, rồi chợt nhận ra đàn anh Trần đã lặng lẽ nắm lấy tay ông chủ Hứa:
"Cẩn thận dưới chân."
Ông chủ Hứa sững lại, nghiêng đầu nhìn người yêu. Ánh mắt hai người quấn lấy nhau, dính chặt đến mức gần như đặc quánh. Cuối cùng ông chủ Hứa cũng không rút tay ra, chỉ là dưới "bao nhiêu con mắt" của tôi, anh hơi xấu hố giấu bàn tay ra sau lưng áo.
Hình như tôi lại phát hiện thêm một chuyện thú vị nữa. Ông chủ Hứa thì cởi mở, nhiệt tình, hào phóng và nghĩa khí, nhưng riêng trong chuyện tình cảm lại rất dễ ngại ngùng. Còn đàn anh Trần, con người lúc đầu khiến người ta đoán không ra, cảm giác bí ẩn khó gần, vậy mà khi đứng ở vị trí "người yêu", lại thẳng thắn, đường hoàng, chẳng giấu giếm gì cả.
Đến lúc này, tôi thật sự không kìm được nữa, liền nói với ông chủ Hứa: "Ông chủ Hứa, trong thần thoại Ai Cập cổ có câu chuyện nào về tình yêu không? Tôi mua một cặp đồ lưu niệm tặng hai anh nhé! À, coi như.... quà mừng tôi gửi đàn anh Trần."
"Đền Abu Simbel." Đàn anh Trần nghiêm mặt đáp, "Ở Ai Cập có một truyền thuyết cổ xưa, nếu hôn nhau trong đền Abu Simbel thì các cặp đôi sẽ yêu nhau mãi mãi. Cho nên lần nào đến Aswan, Hứa Định cũng kéo tôi đi, buổi tối còn......"
Ông chủ Hứa lập tức bịt miệng đàn anh Trần: "Ha ha ha.... ha ha... cái đó là tôi bịa thôi."
May mà nói trắng ra rồi, chứ không nói, chắc tôi đã tự tưởng tượng lung tung mất.
Tôi nén cười: "Tôi cũng biết đền Abu Simbel, nơi gắn với Ramesses II
- vị pharaoh nổi tiếng si tình nhất Ai Cập mà. Hay là tôi tặng hai anh một món đồ lưu niệm về Ramesses II nha?"
Ông chủ Hứa xua tay từ chối ngay: "Không cần không cần, đàn anh Trần của quý khách dăm bữa nửa tháng lại đi nhập hàng từ chợ Khan el
-Khalili, trong nhà sắp chất không nổi mấy thứ đồ nhỏ lẻ này rồi."
Tôi hỏi: "Ồ, đàn anh Trần, anh thích mấy món đồ Ai Cập cổ này lắm hả?"
Đàn anh Trần quay đầu nhìn tôi, nghiêng mặt, như đang sửa lại lời tôi nói: "Tôi thấy là Hứa Định thích."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!