Chương 39: (Vô Đề)

(Đề cử BGM:《Một vạn lần bi thương》, coi như là khúc hát từ góc nhìn của Tiểu Trần dành cho Tiểu Định! (tự gán ghép))

30.

Rồi một ngày nào đó Trần Quân Triết sẽ kết hôn, đây là một ý nghĩ khó lòng chịu nổi.

Khi trợ giảng Trần đeo ba lô bước vào lớp từ cửa trước, cô sinh viên khóa dưới bên cạnh hít mạnh một hơi, Hứa Định chợt nhận ra, Trần Quân Triết là kiểu đàn ông trưởng thành rất được săn đón trên thị trường hôn nhân theo nghĩa thế tục. Còn anh thì lặng lẽ đến gặp Trần Quân Triết lần cuối, rồi bỏ chạy về vùng hoang mạc cách Thượng Hải 8378 km.

Anh và Trần Quân Triết quen nhau tròn một năm, mà với anh dài như cả một thế kỷ. Thế nhưng khi thật sự thu dọn những dấu vết Trần Quân Triết để lại trong đời anh, thì cũng chỉ có chừng đó thứ: một lon nước rỗng, Trần Quân Triết từng mời anh uống một lon coca; một cây bút, cây bút Trần Quân Triết để quên ở chỗ anh; một chiếc dùi trống bị gãy, mùa hè năm ấy Trần Quân Triết đánh quá tay, gãy làm đôi, anh nhặt nó về từ thùng rác; một mảnh ghép, một miếng trong công trình tranh ghép khổng lồ 5000 mảnh của Trần Quân Triết, anh lén lấy đi; một cuốn sách, anh mang tâm tư nhỏ nhoi, mua《Đi tìm thời gian đã mất》xuất hiện trong phim《Thư tình》để tặng Trần Quân Triết, nhưng Trần Quân Triết bảo không hứng thú, không muốn đọc; và còn vô số lá thư tình, chương thơ rực rỡ cuối cùng về tuổi thanh xuân của anh......

Anh gom tất cả vào chiếc hộp gỗ, khóa lại, để nó ở quê nhà trước khi máy bay cất cánh.

Ba năm sau, Hứa Định nhìn chiếc hộp gỗ còn nguyên vẹn xuất hiện trong tay Hồ Bân, cơn phẫn nộ

- hay đúng hơn, nỗi bi thương gần như phẫn nộ

- tràn về phía anh như lũ dữ.

Đêm đó, anh giật lấy chiếc hộp, chạy điên cuồng dọc theo quốc lộ, bỏ Hồ Bân, Hứa Việt và cả Công ty Du lịch Nhiệt Sa ở lại phía sau. Mất điện diện rộng, ngoại ô tối đen như thế giới nguyên thủy, giữa đất trời chỉ còn ánh trăng, lặng lẽ soi sáng con đường đất dưới chân anh.

Trần Quân Triết.... Trần Quân Triết... Trần Quân Triết!

Anh hận. Hận Trần Quân Triết đã lấy đi tim gan anh từ lâu, mà vẫn giấu kín không nói. Hận Trần Quân Triết cứ thế nhét nó vào vali, để anh xách lên đặt xuống. ——Anh thậm chí còn nhớ đến một bộ phim trinh thám cũ, người lao công vô tình giúp hung thủ vứt xác, vứt xác người phụ nữ của chính mình. Họ khác gì nhau đâu.

Chạy đến nơi không còn bóng người, Hứa Định mới dừng lại.

Cái khóa vẫn còn đó, thậm chí mật mã vẫn là 520.

"Cạch" một tiếng rất khẽ, tim Hứa Định như ngừng đập.

Có lẽ Trần Quân Triết đã nhớ lại tất cả, nên mới nhờ Hồ Bân chuyển thứ này cho anh. Bảo anh cút đi. Bảo anh đừng tìm cậu nữa. Bảo anh tự mang theo cả những nhớ nhung ấy mà quay về.

"Trần Quân Triết...... Trần Quân Triết....."

Hứa Định run rẩy mở hộp gỗ. Trước mắt anh hoa lên, không thấy sách, bút, dùi trống, cũng không thấy từng xấp thư tình chồng chất. Trong chiếc hộp trống trơn chỉ còn lại một chiếc điện thoại, điện thoại của Trần Quân Triết.

"Điện, điện thoại?"

Anh dám chắc trong mấy ngày qua ở bên nhau, Trần Quân Triết chỉ có đúng một chiếc điện thoại, chính là chiếc cậu thường cầm trên tay gõ gõ bấm bấm. Điện thoại còn chưa mang theo, vậy Trần Quân Triết về nước kiểu gì?!

Điện thoại không khóa, pin còn 35%, Hứa Định quệt nước mắt lung tung, qua màn nước mờ mịt, chỉ thấy trên màn hình chính có một app duy nhất.

《Nhật ký quan sát Hứa Định》Thời gian là 2:30, sân bay quốc tế Cairo Ai Cập, T3.

Trần Quân Triết ngồi ở khu Lost and Found, trên hai chiếc vali chồng lên nhau, ngồi sát bên cậu là Hứa Tiểu Đĩnh.

"Hứa Tiểu Đĩnh à, hình như chúng ta xong rồi."

"Không đâu không đâu. Trần Quân Triết phải tin Hứa Định chứ."

Hai giờ sáng, ngay cả sân bay cũng lặng như tờ. Hành khách những chuyến bay đêm tựa vai, dựa lưng vào nhau ngủ say. Vài nhân viên trực ca bước đi trong đôi giày da cổ cao mà không phát ra tiếng động. Trong thần thoại Ai Cập cổ, thần Ra cưỡi con thuyền Mặt Trời, mỗi đêm băng qua cõi chết. Ngài vung quyền trượng, cất lời sấm truyền, mang tia sáng vàng đầu tiên đến đôi bờ sông Nile. Nhưng ngài không thể đưa người yêu đến bên kẻ đang đi tìm tình yêu.

Trần Quân Triết khép đôi mắt nặng trĩu.

"Trần Quân Triết——"

Hứa Tiểu Đĩnh nhảy phắt xuống khỏi vali. Trần Quân Triết giật mình tỉnh dậy, nhìn thấy nơi cửa vào sân bay phía xa, Hứa Định vượt qua hàng kiểm tra, chạy về phía cậu.

Bỗng chốc muôn vàn âm thanh ùa vào tai, hơi thở, nhịp tim, tiếng cười, tiếng khóc. Hứa Định chạy đến trước mặt cậu, dừng lại, người đầy bụi bặm, phong trần mệt mỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!