Chương 35: (Vô Đề)

(Chương này gợi ý nghe kèm BGM:《Anh ơi anh à》

- Ngụy Như Huyên)

25.

Hứa Định mở cửa bước vào phòng, không một dấu hiệu báo trước.

Trần Quân Triết úp điện thoại xuống, nằm sấp ở đầu giường bên kia, nhìn sang anh: "Anh đi đâu vậy. Em tắm xong quay ra là không thấy anh đâu."

Khóe miệng Hứa Định cong lên, như muốn nói gì đó, nhưng rồi lại thôi. Vẻ mặt càng lúc càng giống như sắp khóc, tựa hạt cát miết qua tim. Trần Quân Triết nói: "Định Cưng, hôm nay anh hơi lạ đó."

Hứa Định hít mũi một cái, như cố che giấu, quay mặt đi: "Cậu có biết vì sao ba tôi đặt tên tôi là Hứa Định không."

"Vì Hứa Định là hạnh phúc cả đời."

Hứa Định cười: "Là mong tôi làm người kiên định, làm việc có nguyên tắc."

"Bây giờ thì đúng là giống lời ông nói, không chỉ một người bảo tôi cứng đầu. Ví dụ như với người tôi thích, trừ khi người đó không thích tôi, còn không thì tôi sẽ thích mãi."

"........." Trần Quân Triết trùm cái mũ cá xấu xí lên, "Nếu trước kia không thích... mà sau này lại thích thì sao."

Hứa Định dường như không nghe rõ. Anh đi tới, ngồi xuống bên cạnh cậu: "Trần Quân Triết, tối mai chúng ta phải về nước rồi."

Trần Quân Triết vén mũ lên một chút: "Anh sẽ về cùng em chứ?"

Hứa Định mỉm cười hiền hòa: "Tất nhiên rồi. Tôi sẽ về cùng cậu. Mấy năm rồi tôi chưa về nước, không biết hoa anh đào ở Sư Đại còn nở không, rồi con cá Meo Meo ở sảnh Hạ Vũ, con mèo đen to hay ngủ bên sông Anh Đào.......... bọn nó có còn ở đó không."

Anh nắm tay Trần Quân Triết trong lòng bàn tay: "Tôi còn muốn dẫn cậu đi gặp mẹ tôi, nói với bà rằng cậu chính là cậu con trai tôi vẫn hay nhắc tới."

Trần Quân Triết sững sờ nhìn anh: "Còn công ty du lịch của anh thì sao?"

"Không quan trọng." Hứa Định khép đôi mắt đỏ hoe, cười khẽ, "Không quan trọng đâu. Tôi chỉ muốn ở bên cậu thôi."

"........." Trần Quân Triết luôn có cảm giác Hứa Định đã khác đi ở đâu đó, nhưng hai năm qua cậu học được một điều: đừng vội phán xét sự thay đổi.

Hứa Định bỗng buông tay cậu, đứng dậy, đứng trước mặt cậu, dang rộng hai tay: "Có thể ôm tôi được không, Trần Quân Triết."

Trần Quân Triết "ừ" một tiếng, Hứa Định liền nhào vào lòng cậu, vùi cả người vào đó, như thể muốn ghi nhớ trọn vẹn hơi ấm, xúc cảm, và cả lực ôm của cậu.

Hứa Định nói: "Trần Quân Triết, tôi thích ôm cậu lắm. Thật ra trước đây, tôi vẫn luôn muốn ôm cậu như thế này."

"Ôm đi." Trần Quân Triết xoa đầu anh, "Có ai cấm anh đâu."

"Tôi thật sự rất muốn ôm cậu thế này mãi."

"Vậy anh cứ như Trần A Giá ấy, bám lên người em, đừng bao giờ buông ra."

"Trần A Giá là ai?"

"Trần A Giá là con gấu túi."

Hứa Định ngẩng mặt lên, phì cười, "Sau này cậu cứ thường xuyên nói mấy câu kỳ quặc như vậy với tôi nhé, được không."

Trần Quân Triết đáp ngay: "Được chứ."

Hứa Định lại c*n m** d***, run rẩy, không nói thêm gì nữa.

Rất lâu sau:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!