Chương 33: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

21.

[A Bân, tối nay 21:00 anh và khách sẽ tới Hurghada, em ra sân bay đón nhé.]

Tin nhắn gửi đi, Hứa Định tắt màn hình điện thoại, nhét vào túi. Ở phía đối diện, trên chiếc thuyền nhỏ, Trần Quân Triết đang trò chuyện bằng tiếng Anh với người chèo thuyền da ngăm, chàng trai Trung Quốc ấy còn học được mấy câu tiếng lóng Ả Rập, cứ nhẩm đi nhẩm lại trong miệng. Nhìn sang, Trần Quân Triết chớp mắt: "Hứa Định, anh khóc à."

Ba giờ chiều, ánh nắng Aswan chói chang. Hứa Định lau nước mắt, lắc đầu: "Không có."

"Có." Trần Quân Triết nhảy xuống mạn thuyền, ngồi bên cạnh anh, "Em thấy rồi."

"Thế thì cậu nhìn nhầm rồi."

"Em không nhìn nhầm." Trần Quân Triết chạm vào khóe mắt ẩm ướt của anh, "Anh đang... buồn à?"

"Cậu không nhìn ra tôi đang buồn hay vui sao?"

Trần Quân Triết im lặng, lắc đầu.

Hứa Định nghiêng mặt sang một bên, nhẹ giọng: "Thôi được. Tôi nói thật nhé, tôi khóc vì vui quá."

Trần Quân Triết đúng là một người ngoài hành tinh chẳng biết đọc sắc mặt người khác: "Vậy thì tốt."

Thế nhưng Hứa Định lại thích chàng trai khác người ấy, thích đến mức không muốn rời mắt nửa giây. Anh nói với Trần Quân Triết, "Cậu biết 'Vườn Nebamun' không, bức bích họa đẹp nhất Ai Cập cổ đại. Trần Quân Triết, giờ cậu đang ở Ai Cập, ở đây, cùng tôi tại Aswan, nhìn mặt trời và dòng sông, tất cả sắc màu đều vừa vặn." Hứa Định dừng một lúc, "Sau này, sẽ không còn khoảnh khắc nào đẹp như thế nữa.

Nhưng tôi lại không biết phải làm sao để níu giữ nó......"

*Bích họa "Vườn Nebamun".

Trần Quân Triết "ừ" một tiếng, ngả người ra sau, giơ tay che ánh mặt trời: "Giữ không được cũng chẳng sao, sau này vẫn sẽ có nữa mà."

"........"

"Hứa Định?"

"..........."

Hứa Định ôm lấy gáy cậu, kéo vào bóng râm sau lưng người chèo thuyền, cắn một cái thật mạnh.

Sẽ không còn nữa đâu.

Rất nhanh thôi, cậu sẽ rời đi.

Dù ánh nắng rực rỡ, đất trời lộng lẫy, dù dòng sông xanh biếc lấp lánh sóng nước, vì đây là hành trình, nên sẽ có điểm dừng. Và chuyến hành trình này, sắp đến hồi kết rồi.

22.

Tiểu Đĩnh Tiểu Đĩnh, Tiểu Định trở nên khác hẳn rồi ấy.

Bỗng nhiên lại chủ động với tao như thế.

23.

22:00 tối, Hứa Định và Trần Quân Triết kéo ba vali, hai ba lô ra khỏi sân bay quốc tế Hurghada. Hứa Định mắng cậu, sau này cậu đi du lịch mà mang theo đống lặt vặt linh tinh ấy nữa là tôi đập chết cậu. Trần Quân Triết bám sát phía sau, gần đến mức sắp dính chặt vào nhau: "Không sao, em có chuyên gia sắp xếp Hứa Tiểu Định mà."

Hồ Bân đứng cạnh xe châm thuốc, tên trai thẳng nhìn hai người đi du lịch một vòng về liền nghĩ họ đã thành anh em chí cốt: "Hi Alan, ngài Trần. Hôm nay có đi Abu Simbel không."

"Abu Simbel?" Trần Quân Triết nghiêng đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!