*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Tôi chỉ mong những người đăng ký tour của tôi đều không phải hối hận..... Từ trong nước bay sang đây đâu có dễ, mười tiếng đồng hồ trên máy bay...... Tôi muốn sau này khi nhớ lại, ai cũng thấy vui vẻ......"
"Nhưng tôi không phải ông chủ lớn gì cả, Nhiệt Sa cũng chẳng phải công ty du lịch tầm cỡ nào. Tôi chỉ đang tự lừa mình..... tự lừa mình thôi..... lừa tới lừa lui..... cuối cùng chỉ lừa được chính mình......"
Nghẹn ngào. Cổ họng liên tục nuốt xuống, cuối cùng chỉ còn lại nước mắt. Hứa Định cảm thấy môi mình mềm đi, Trần Quân Triết khẽ chạm vào, "Vất vả rồi, Hứa Định."
Hứa Định khựng lại, tim chợt nhói lên dữ dội. Anh có vất vả không, có lẽ là có. Để Nhiệt Sa có sức cạnh tranh hơn, một mình anh lái xe rong ruổi khắp Ai Cập, vô số đêm đau đến mức eo và chân không nhúc nhích nổi, cổ cũng bị bệnh vì lái xe đường dài, chườm nóng chườm lạnh, nhưng chưa từng có ai nói với anh một câu "vất vả rồi".
Người mà anh luôn hy vọng sẽ thốt ra câu ấy, cuối cùng cũng đã làm điều đó.
Hứa Định, anh vất vả rồi.
Hứa Định bỗng thấy mệt mỏi vô cùng.
Tất cả mệt mỏi của mấy năm qua như dồn hết vào thân thể anh trong khoảnh khắc này. Anh nâng tay lên, bước về phía trước nửa bước.
Anh rất muốn ôm cậu.
Nhưng đúng lúc ấy, điện thoại đột nhiên đổ chuông.
Cả hai gần như đồng thời giật mình như bị túm trúng đuôi——chỉ những người trong lòng có quỷ mới phản ứng như vậy——Hứa Định nghe máy, là Hứa Việt: "Alan à, mẹ em nói không cho mình làm du lịch nữa, phải làm sao đây. Vốn còn nhận một đơn, bà bảo em hủy đi."
Hứa Định ổn định lại tinh thần: "Em nghĩ sao, A Việt, em còn muốn làm tiếp không?"
"Muốn chứ, anh nhìn bằng cấp của em xem, không theo anh làm thì em đi đâu kiếm được nhiều thế."
"Vậy em đưa điện thoại cho cô hai đi."
Hứa Lập Quân dường như đang ở gần đó, điện thoại được đưa sang tay người khác, nhưng đối phương lại không lên tiếng. Hứa Lập Quân là người có lòng tự trọng cực cao, tính cách cương quyết, nói một là một, thậm chí trái tim cũng cứng rắn đến mức lạnh lẽo. Nhưng năm ấy nghe tin Hứa Định phá sản, người chạy đến giúp đỡ cũng chính là bà. Có lẽ đó là chút ấm áp còn sót lại dành cho tình thân, sau khi ba mẹ, chồng và em trai lần lượt qua đời.
Song chút ấm áp này cũng chẳng khiến bà dịu dàng hơn với Hứa Định.
Hứa Định nhìn Trần Quân Triết, Trần Quân Triết nhìn anh bằng ánh mắt như đang cổ vũ. Cậu hy vọng anh tiếp tục kinh doanh Nhiệt Sa, anh đọc được điều đó.
Hứa Định hít sâu một hơi: "Cô hai, bà chủ Hứa. Chuyện này chủ yếu là lỗi của con, mấy hôm đó tinh thần con rối loạn, lơ là việc chăm sóc khách. Con sẽ bàn lại với ông Lâm, bảo họ xóa bài. Nhưng công ty du lịch thì con vẫn muốn tiếp tục làm."
"Trước đây ba con thường nói, cô hai tự lập tự cường, chưa từng làm phiền ai, cũng không muốn ai thay mình giải quyết rắc rối. Nhưng cô hai đã lấy cả tiền bồi thường của dượng để giúp con trả nợ, con nhất định phải cho mọi người một câu trả lời."
"Lần.... này đến Luxor con đã tìm được mấy hướng dẫn viên người Ai Cập rồi, mình cứ kiên trì làm tiếp, nhất định sẽ thành công."
Nói xong một hơi, Hứa Lập Quân im lặng hồi lâu, rồi cất giọng cười lớn: "Được. Thế mới phải."
"Ơ. Cô hai............"
Bỗng nhiên tay anh trống không, Trần Quân Triết rút điện thoại khỏi tay anh, nói thẳng vào micro: "Hứa Định nợ bà bao nhiêu. Tôi có thể thay anh ấy trả hết. Từ nay về sau anh ấy không còn nợ bà một đồng nào."
"Hả?!"
Hứa Định vội giật lại điện thoại, nhìn màn hình, Hứa Lập Quân đã cúp máy.
"Trần Quân Triết..........."
Trần Quân Triết bỗng khoác lên chiếc áo hoodie con cá xấu xí: "Em là cá xấu xí Hangyodon, ra mắt năm 1985, sinh ngày 14 tháng 3, hình tượng là một người cá xanh lam pha lục với tay chân ngắn ngủn, miệng to màu hồng và đôi mắt tròn xoe."
*Hangyodon.
"Im miệng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!