Chương 29: (Vô Đề)

"Vậy tối nay tôi có thể làm cậu không, Trần Quân Triết."

"........" Trần Quân Triết chống cằm nhìn anh, "Sao phải đợi đến tối."

"?"

"Bây giờ cũng được."

"Không phải." Hứa Định sờ sờ mũi, "Tôi chỉ nói chơi thôi."

"Đi thôi. Về phòng."

"Này cậu đừng coi là thật chứ."

"Dù sao cũng rảnh mà." Trần Quân Triết đứng dậy kéo tay anh.

Nhiệt độ cơ thể còn nóng hơn cả ánh nắng, Hứa Định theo phản xạ giật tay ra, "Cậu đừng. Tôi không về phòng với cậu đâu, tôi... tôi còn chưa chuẩn bị gì cả...."

Trần Quân Triết không để tâm, khoanh tay trước ngực: "Có gì mà phải chuẩn bị."

"Cậu biết cái khỉ gì." Hứa Định chỉnh lại cổ áo, ho khan một tiếng, "Đây, dù sao cũng là lần đầu của cậu, tôi nhất định phải chuẩn bị trước."

"Anh không phải lần đầu à?"

Đương nhiên là phải rồi, đồ khốn Trần Quân Triết. Lát nữa tôi lóng ngóng tay chân, làm cậu gào lên kêu dừng thì đừng có trách tôi, "Dù sao tôi cũng có kinh nghiệm hơn cậu!"

".........."

Trần Quân Triết nắm cổ tay anh, đột ngột bế ngang cả người anh lên. Trước ánh mắt kinh ngạc của một đám du khách, cậu cứ thế vác Hứa Định đang vùng vẫy xuống khỏi boong thuyền. Lúc đầu Hứa Định còn giãy dụa, về sau người xem đông quá, chỉ đành che mặt lại.

Đệt, tay Trần Quân Triết khỏe thật.

"Anh gầy quá, không ai bảo anh ăn nhiều chút sao." Trần Quân Triết đột nhiên nói.

Dĩ nhiên là không. Giữa sa mạc Sahara mênh mông với ốc đảo sông Nile, ai rảnh mà quan tâm tôi gầy gò thế nào.

Hứa Định cảm thấy vành tai nóng ran, vùi đầu vào hõm cổ Trần Quân Triết: "Tôi cũng là lần đầu...... với lại cậu thả tôi xuống đi."

Anh bị ném vào phòng.

Trần Quân Triết đóng cửa lại, cài chốt, trông như thể, thật sự sắp làm chuyện đó.

Hứa Định nhìn cậu bước tới từng bước, vô thức lùi dần về phía sau, bắp chân vấp phải vali, cả người ngã ngồi xuống đệm giường: "Trần Quân Triết......."

Trần Quân Triết cởi áo khoác, ném lên vali, tiếp theo là thắt lưng.

Hứa Định vội vàng giữ tay cậu lại: "Đợi đợi đợi đợi đợi.... đợi đã."

Răng va vào nhau cầm cập.

Nhắm mắt lại, trong đầu toàn là tiếng ù ù vang lên không dứt. Đang nói: "Không phải chứ." "Không phải sẽ làm với Trần Quân Triết thật đấy chứ." "Không phải, thật sự có thể sao." "Trần Quân Triết còn chẳng biết đàn ông với đàn ông là thế nào mà."

"Đợi gì?"

Trần Quân Triết ngước mắt nhìn anh, không nói gì, ánh mắt lay động, cảm xúc đặc quánh. Rơi lên người anh, nóng bỏng như cháo ngọt, Hứa Định bỗng quay đi, "Là cậu tự chuốc lấy.... đừng có hối hận."

"Sao phải hối hận."

Anh nén một hơi, mặt đỏ bừng: "Dù sao cậu, cậu thật sự đừng có hối hận đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!