Chương 28: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nghe Trần Quân Triết kể xong, Hứa Định mới biết thì ra Tina cũng là đồng nghiệp của anh. Thậm chí còn công khai "giành khách" với anh, lúc thấy Trần Quân Triết lên thuyền một mình, cô tưởng cậu là khách lẻ nên chủ động tiếp cận.

Trần Quân Triết nói: "Em đã bàn xong với cô ta rồi, cô ta bảo có thể gia nhập công ty du lịch của cô hai anh."

Hứa Định sững người: "Hả? Sao lại bàn xong nhanh thế."

"Chẳng phải anh đang tìm hướng dẫn viên bản địa ở Ai Cập sao?"

"Đúng là có nói vậy!" Hứa Định gỡ tay cậu ra, "Nhưng cậu không thấy là nên hỏi ý tôi trước à?"

Trần Quân Triết hơi bất ngờ: "Em đã giúp anh kiểm tra rồi, tiếng Trung của cô ta rất tốt."

"Không phải vấn đề tiếng Trung."

"Năng lực nghiệp vụ cũng ổn."

"Cũng không phải vấn đề nghiệp vụ."

"Em với cô ta thật sự không có..."

"Cái đó lại càng chẳng liên quan!" Hứa Định cắt ngang lời cậu, xoa xoa thái dương. Trần Quân Triết đúng là đồ ngốc, cậu đâu biết để một ổ bánh mì được bày lên kệ bán, phải trải qua bao nhiêu tính toán và vận hành. Vị trí cửa hàng, giá cả, chi phí, lợi nhuận, danh tiếng, marketing... Những thứ này Trần Quân Triết đều không hiểu.

Cậu cũng không biết thế giới Ả Rập coi trọng nam quyền đến mức nào, đặc biệt là Ai Cập. Địa vị phụ nữ ở Ai Cập vô cùng nhạy cảm, nếu họ ra ngoài làm việc sẽ bị coi là nỗi sỉ nhục của gia tộc: người ta cho rằng, chỉ những người đàn ông vô dụng mới để phụ nữ trong nhà phải ra mặt kiếm tiền.

Những điều này đều là Hứa Định nghe từ Camila. Cairo còn như vậy, thì các làng quê thị trấn hẻo lánh ở Ai Cập lại càng khắt khe hơn.

Vì thế Camila từng khuyên anh, nếu tìm hướng dẫn viên thì tuyệt đối đừng tìm các cô gái bản địa chưa kết hôn. Một là biến số quá nhiều, không biết nhà chồng tương lai có cho phép họ ra ngoài làm việc hay không; hai là vì sự an toàn của Hứa Định, một người đàn ông lạ mặt tiếp cận quá gần, có thể sẽ bị cha hoặc anh trai của cô gái để ý.....

Hứa Định đã suy nghĩ rất kỹ. Quy mô Công ty Du lịch Nhiệt Sa còn nhỏ, anh vẫn muốn tìm đối tác có thể gắn bó lâu dài, nên về cơ bản không cân nhắc tuyển hướng dẫn viên nữ.

Trần Quân Triết trông như một đứa trẻ lỡ tay làm hỏng món đồ chơi yêu thích, môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng, im lặng nhìn anh.

Hứa Định nghe rất rõ tiếng "rắc" giòn tan trong lòng, như có một mảnh kính bị vỡ vụn.

Thật ra anh biết mà. Cái dáng vẻ quá đỗi thế tục này của mình, sẽ khiến Trần Quân Triết chán ghét.

Anh hơi nghiêng đầu, không dám nhìn vào mắt cậu: "Tôi sẽ tự nghĩ cách... cậu đừng lo mấy chuyện này."

Trần Quân Triết đột ngột ôm chặt anh vào lòng, ấn cái đầu bị nắng hun đến hơi nóng của anh vào hõm cổ: "Nhưng em muốn giúp anh......"

Hứa Định chớp chớp mắt, hơi ấm của người thương chậm rãi bao trùm lấy anh.

Ấm áp như vùi tay vào cát nóng.

Trần Quân Triết như một con mèo lớn đầy ấm ức, cọ cọ má anh: "Đừng giận. Đừng giận nữa."

"Tôi không giận."

"Chắc chắn là anh giận rồi."

"Tôi thật sự không..." Hứa Định vùi mặt xuống, chẳng lẽ anh đang bàn chuyện vận hành Nhiệt Sa với Trần Quân Triết sao, "Chỉ là tôi có chút băn khoăn thôi."

Trần Quân Triết rất nghiêm túc: "Vậy anh có thể nói cho em biết, anh đang băn khoăn điều gì không?"

"Tôi... tôi."

Thật ra việc Trần Quân Triết có lòng giúp anh tìm hướng dẫn viên, anh thật sự rất vui.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!