Nghe nói "trăm nhân ắt có quả". Đã chọn gieo xuống một lời dối trá ngập trời, Hứa Định đã sớm chuẩn bị tinh thần nuốt trọn mọi trái đắng.
Thế nhưng trái quả bất ngờ rơi vào lòng bàn tay ấy, vì sao nếm thử lại thơm mềm và ngọt ngào đến vậy.
Trần Quân Triết đột nhiên tăng lực hôn, dùng lòng bàn tay áp lên vành tai anh, tạm thời ngăn hết tiếng gió sông và tiếng máy móc ồn ào. Hứa Định chỉ còn nghe thấy nhịp thở dồn dập của chính mình, tan chảy trong những âm thanh quấn quýt ướt át.
"Ưm....... a....."
Anh biết, giờ ăn sáng đã sắp kết thúc, du khách sẽ lục tục lên boong hóng gió. Hứa Định đẩy nhẹ ngực đối phương, lại bị nắm lấy tay, cạy mở nắm đấm, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Trần Quân Triết dùng ngón cái khẽ v**t v* khóe mắt anh: "Hứa Định... mình đừng ly hôn nữa được không?"
"......" Hứa Định c*n m** d***, vậy mà không phát ra nổi tiếng nào. Linh hồn anh như đã bay đi từ lâu, mãi một lúc sau mới thốt ra được mấy chữ đứt quãng, "Người...... đừng để... bị thấy.... kỳ lắm......"
Trần Quân Triết khẽ cười, nắm lấy tay anh, tùy ý dắt luôn kẻ đang hồn bay phách lạc đi mất. Ánh nắng chan hòa, như chìm vào một giấc mơ. Hứa Định thấy họ bước dưới hàng cây anh đào cành khô trơ trụi, đó là con đường ven sông thích hợp nhất cho các cặp tình nhân ở Đại học E. Trần Quân Triết khi ấy cũng từng như thế, nắm tay anh, kéo anh đi.
Trần Quân Triết nói, tôi đang tìm bông hoa anh đào nở rộ đầu tiên của xuân này.
Hứa Định thầm đáp trong lòng, thật ra tôi đã tìm thấy rồi, nó ở ngay trong đôi mắt cậu.
Trần Quân Triết dắt anh vào khoang thuyền, đưa về phòng, quẹt thẻ mở cửa rồi đẩy anh vào trong.
Anh đứng như con rối ở lối vào, có người từ phía sau túm lấy cổ tay anh, bẻ ra sau, ép lên cửa. Cửa vừa khép lại, Trần Quân Triết đã hôn rất gấp, rất dữ, như thể những gì xảy ra trên boong thuyền vừa rồi đều là kìm nén. Hứa Định có chống cự, nhưng vô ích, chỉ còn nhịp tim áp sát nhịp tim, đêm khuya bỗng chốc lại buông xuống sông Nile.
Anh bỏ cuộc không giãy giụa nữa, chuyển sang ôm lấy bờ vai Trần Quân Triết.
Âm thầm tạ lỗi với vô số vị thần Ai Cập mà anh từng thề nguyện.
Tất cả đều là tại Trần Quân Triết, có lẽ anh phải vay thêm chút tùy hứng rồi.
Hoàn hồn lại, họ đã từ lối vào quấn quýt đến cuối giường. Ngã xuống đống chăn đệm bừa bộn nơi Trần Quân Triết ngủ đêm qua, ngón tay đan xen, siết chặt không rời.
Rồi lại từ cuối giường quấn lên đầu giường. Cả hai nghiêng đầu, đứt quãng mà nếm môi nhau. Thật ra Trần Quân Triết hoàn toàn không biết hôn, nên nửa sau hầu như đều là Hứa Định dẫn dắt.
Hứa Định không dám ôm cậu quá chặt. Anh đã căng cứng đến khó chịu, không dám để mình áp sát Trần Quân Triết quá rõ ràng. Cũng không dám cúi xuống xác nhận, không dám nhìn phản ứng của Trần Quân Triết. Anh sợ cậu chẳng có phản ứng gì. Nhưng lớp quần áo dính sát người anh, dường như đã ẩm ướt rồi.
Nhìn mái tóc Trần Quân Triết rối bời, đôi mày ánh mắt dịu đi như phủ một lớp sương, đầu óc Hứa Định nóng lên, lật người đè cậu xuống. Tóc mái lập tức tán loạn, Trần Quân Triết khẽ thở gấp, từ kẽ tóc ngước mắt nhìn anh.
Giống hệt đêm tuyết năm ấy, khi anh đè cậu xuống ghế sofa, cậu dùng đôi mắt bình thản mà buồn bã nhìn anh.
Hứa Định nghe thấy rất rõ, trong tim mình vang lên một tiếng nứt vỡ giòn tan.
Trần Quân Triết từng đáp lại lời tỏ tình ngu ngốc của anh, Hứa Định, tôi là trai thẳng.
"........"
Hứa Định nhắm mắt, xoay người xuống giường từ phía bên kia, đi vào phòng tắm, rất lâu sau mới bình tĩnh bước ra.
Vừa ra ngoài, anh đã chống nạnh: "Cậu đúng là gan thật đấy."
Trần Quân Triết nằm nghiêng, chống cằm: "Gan cái gì."
Lúc này Hứa Định mới phát hiện, môi của Trần Quân Triết bị anh cắn đến đỏ cả lên, trời ơi, "Cậu.... cậu thật sự dám hôn tôi."
Trần Quân Triết kéo dài giọng "ừ" một tiếng, "Có gì mà không dám."
"Cậu không sợ tôi nổi thú tính hả?"
"Anh có nổi thú tính thì cũng chỉ là một con gấu trúc đỏ thôi. Có gì đáng sợ đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!