Hứa Định, mày nhìn lại bản thân xem trông giống cái thứ gì thế này, mày còn chê mình chưa đủ trẻ con à?
Thế nhưng anh vẫn siết chặt nắm tay, cúi đầu lao ra ngoài như thể đang xông pha.
Anh nghe thấy tiếng bước chân của Trần Quân Triết theo sát phía sau. Hứa Định cố chấp không quay đầu lại, men theo cầu thang xoắn đi thẳng xuống boong dưới cùng, anh muốn về phòng mình.
"Hứa Định." Trần Quân Triết gọi anh.
"......"
"Hứa Định."
"........."
"Hứa Định, em sắp phải ra tối hậu thư rồi."
"..........." Tối hậu thư cái con khỉ. Cậu có tối hậu thư gì chứ.
Thấy anh sắp tới phòng hướng dẫn viên, Trần Quân Triết nói: "Hứa Tiểu Đĩnh đang nằm trong tay em, anh mà không quay đầu lại, em ném Hứa Tiểu Đĩnh xuống sông Nile đấy."
"?"
"Em đếm đến ba........"
"Hai.........."
"Một...."
Hứa Định quay phắt lại, giật lấy móc khóa gấu trúc đỏ trong tay cậu, xoa xoa cái mặt lông xù rồi nhét vào túi.
Trần Quân Triết bỗng bật cười không rõ lý do: "Biết ngay là anh không nỡ bỏ Hứa Tiểu Đĩnh mà."
Vừa chạm ánh mắt nhau, cảm xúc khó khăn lắm mới ép xuống lại trào lên lần nữa. Hứa Định thật sự thấy mình quá trẻ con, từng này tuổi rồi mà còn ghen tuông kiểu đó. Nhưng có vài lời cứ mắc ở cổ họng, không nói ra thì khó chịu vô cùng: "Cô ta là....."
Trần Quân Triết khép mắt lại: "Anh muốn hỏi cô ta là ai đúng không?"
"......... Tôi chẳng quan tâm."
"Thật ra...."
"Thật ra....?"
Trần Quân Triết nghiêm mặt: "Thật ra, cô ta là em gái thất lạc nhiều năm của em."
"?"
Não Hứa Định chết máy mất năm giây, rồi gõ thẳng lên trán Trần Quân Triết một cú, "Tào lao! Hai người còn chẳng cùng chủng tộc."
Trần Quân Triết, tôi mà tin cậu thì đúng là gặp quỷ rồi!
Trong lúc cãi nhau ầm ĩ, có hai nhân viên đi ngang qua, liếc nhìn họ mấy lần. Trần Quân Triết vẫn lắc lư lải nhải gì đó về "anh em khác cha khác mẹ", Hứa Định thì đã bình tĩnh lại, quẹt thẻ mở cửa phòng: "Thật ra tôi chẳng buồn quan tâm cô ta là ai. Tôi chỉ muốn nói với cậu một câu thôi......"
"Sáu giờ sáng mai du thuyền sẽ cập bến Pasabek, cậu đi theo dòng người lên bờ là sẽ thấy đền Kom Ombo, nơi thờ thần chim ưng Horus và thần cá sấu Sobek. Nếu cậu hứng thú thì tối nay có thể xem phim tài liệu trước."
"Anh không đi à."
Hứa Định đóng sầm cửa: "Tôi không đi. Tôi đã đi đến phát ngán rồi."
18.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!