*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Việc Nội Thất Lạc Sa đã từng bước đi đến phá sản như thế nào, cụ thể thì bảo vệ Ngô cũng không rõ lắm. Ông chỉ biết rằng mấy năm nay, các xưởng ngoại thương sụp đổ ở Nghĩa Ô nhiều đến mức có thể xếp hàng từ Trung tâm Thương mại Quốc tế vòng sang tận Giang Loan. Thị trường dần bão hòa, cạnh tranh trong ngành ngày một khốc liệt, rào cản thương mại chồng chất, cái gọi là "ngôi làng toàn cầu"* mà mười mấy năm trước người ta từng hô hào, giờ nghe chẳng khác gì trò hề.
Còn dịch bệnh thì trở thành cọng rơm cuối cùng, con lạc đà thậm chí chưa kịp rên một tiếng đã ngã gục**.
*Ngôi làng toàn cầu (global village): là khái niệm mô tả thế giới trở nên nhỏ hơn và dễ tiếp cận hơn nhờ những tiến bộ trong công nghệ và giao thương, nơi con người kết nối gần gũi, thông tin và hàng hóa lưu chuyển dễ dàng như trong một ngôi làng.
**Cọng rơm cuối cùng đè gãy lưng con lạc đà (the last straw that broke the camel's back): chỉ một chuyện nhỏ cuối cùng nhưng đủ sức khiến người ta sụp đổ hoàn toàn, sau khi đã phải gánh chịu quá nhiều áp lực trước đó.
"Giờ làm ngoại thương ngày càng khó."
Ông Ngô móc bao thuốc, rút một điếu đưa về phía chàng trai. Đối phương hai tay ôm khư khư chiếc hộp gỗ, giống như ôm một hũ tro cốt, lắc đầu. Ông đưa thêm lần nữa, đôi tay kia vẫn lơ lửng giữa không trung, không nhận.
Chàng trai này có hơi không biết điều, nhưng nhìn qua cũng là người đàng hoàng
- áo sơ mi sạch sẽ, giày vải không dính nhiều bụi đất, trông chẳng giống kẻ đến đòi nợ. Ông Ngô thấy cậu ta đứng ngoài cổng suốt cả buổi sáng, mới mềm lòng, mở cửa phụ cho vào xem dấu vết còn sót lại của Nội Thất Lạc Sa.
Ông Ngô tự châm thuốc: "Mười mấy năm trước, gặp thời thì đến con heo cũng bay được. Giờ thì không được nữa rồi, mười nhà xưởng chết tám, còn thở được đã coi như mệnh cứng."
"Ồ. Vậy là Lạc Sa mệnh mỏng."
"Cũng không đến nỗi, ít ra còn sống được mười mấy năm."
Chàng trai đưa mắt nhìn khắp xưởng. Mỗi cánh cửa sắt đều dán niêm phong, mặt đất phủ đầy bụi bặm và mùn gỗ. Có vài khoảng vuông vức, lớp bụi mỏng hẳn, như bị tẩy đi bằng gôm, "Máy móc trước kia đặt ở đây đâu rồi?"
"Ý cậu là mấy thiết bị đó hả." Ông Ngô nhả một vòng khói, "Nếu tôi nói với cậu là ông chủ bán hết máy móc, lấy tiền trả hết lương rồi mới bỏ trốn, cậu có tin không?"
"Ý ông là gì."
"Ý là ông chủ này ngu! Đã định chạy rồi, sao không giữ tiền đó mà trốn ra nước ngoài ăn sung mặc sướng chứ? Ở cái đất này, bao nhiêu ông chủ quỵt lương rồi biến mất, chỉ có cậu ta là ngu thôi."
"Mùa đông năm đó lạnh lắm, ống nước trong xưởng nứt toạc, băng bắn tung tóe lên trời. Ngày nào cũng có người đứng chặn ngoài cổng đòi nợ. Chiếc Porsche của ông chủ còn bị người ta đập vỡ kính, không còn kính che, chỉ đành dán tạm túi ni lông, gió thổi một cái là kêu lạch phạch."
"Thật sự không chống nổi nữa, cậu ta mới tháo mấy máy nhập từ Đức ra, bán từng cái một. Tiền vừa về là chuyển hết vào thẻ lương, ngay cả cô lao công cũng không bỏ sót." Ông Ngô chép miệng, dụi tàn thuốc dưới đế giày, "Nói trắng ra, vẫn là trẻ người non dạ, không hiểu thói đời."
"....... Là năm nào."
"Năm kia thì phải. Đúng, năm kia."
"............"
Chàng trai ngồi xổm xuống, ngón tay khẽ lướt qua mảng bụi mỏng kia, đầu ngón tay dính một lớp trắng, như phủ đường bột, nhưng vị đắng. Cậu không nói gì, nơi quá trống trải, yên lặng dễ khiến người ta nghẹt thở.
Ông Ngô nghe chính mình thở dài, cúi đầu bước sâu vào trong: "Cậu có biết không, ông chủ cũ mất rồi, là con trai ông ta tiếp quản. Thằng nhóc đó trông non nớt lắm, bắt chước ba mặc vest thắt cà vạt, vẫn thấy non. Nói chung là nhìn đã biết chưa lớn. Tiếp quản chưa được hai năm, nhà xưởng đã sập."
Ông dừng lại một chút, "Nhưng cũng không hẳn là lỗi của cậu ta, thời thế vậy rồi, thần tiên cũng khó cứu. Lúc đó cậu ta muốn chuyển sang Amazon, không hiểu sao lại không thành."
Quay đầu lại, chàng trai đã đứng dậy. Ánh nắng chiều xiên qua, cắt thân hình cậu thành hai mảng sáng tối: "Amazon...?"
"Thương mại điện tử xuyên biên giới ấy. Mấy năm nay kinh doanh kiểu truyền thống không sống nổi, một loạt công ty chuyển sang online. Bên này còn có người bán ống hút, trên Amazon lên top ngành. Nếu hồi đó cậu ta làm được thì......"
Giọng chàng trai rất khẽ: "Có lẽ, việc làm ăn của anh ấy đã không phá sản?"
Mỏng manh như một sợi tơ nhện.
Ông Ngô nheo mắt: "Đâu dễ vậy. Đường thì có thêm, nhưng đường nào cũng đầy hố."
Chàng trai cụp mắt xuống, hàng mi đổ bóng một mảng tối sẫm: ".......... Nhưng dù sao cũng là một con đường, đúng không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!