Chương 24: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

16.

Tất cả những ngày tháng ơi, hãy đến đây đi, để tôi dệt nên các bạn!

《Thanh xuân vạn tuế》* khép lại, tốt nghiệp trở thành nỗi đau trưởng thành cuối cùng của những chàng trai và cô gái trẻ, xé toạc một con người sống động, moi ra những tân cử nhân giá rẻ, gửi vào thị trường, chờ người trả giá.

*"Thanh xuân vạn tuế" là một bộ phim điện ảnh được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Vương Mạnh, do hãng phim Thượng Hải sản xuất, đạo diễn bởi Hoàng Thục Cầm, ra mắt năm 1983.

Sau khi tốt nghiệp đại học, bốn thành viên của ban nhạc Tây Thế Lợi Tần mỗi người một ngả, Dương Nam cũng không còn liên lạc với Trần Quân Triết nữa. Cuộc gặp gỡ vội vàng và bất ngờ diễn ra vào cuối năm 2024, tại khoa nội trú Bệnh viện Hoa Sơn.

Trần Quân Triết nhảy từ sân thượng công ty xuống, rơi trúng tấm đệm hơi của đội cứu hỏa, gãy xương cẳng chân.

Dương Nam vừa nghe tin liền xin nghỉ phép ở cơ quan, lặn lội từ Hợp Phì đến Thượng Hải, không mang giỏ trái cây nào, chỉ cầm theo chiếc hộp gỗ mà Hứa Định năm 2023 đã giao cho cô. Thành thật mà nói, việc vượt cả ngàn dặm đi thăm bệnh không phải vì tình cảm của cô với Trần Quân Triết sâu nặng gì, mà bởi suốt hai năm Hứa Định đi nước ngoài không có lấy một chút tin tức, cô nghĩ, cũng nên chuyển củ khoai nóng bỏng tay này cho Trần Quân Triết rồi.

Đẩy cửa phòng bệnh, Trần Quân Triết nhìn cô một cách xa lạ, như thể vừa thấy người nhà của giường bên cạnh, rồi cúi xuống, tiếp tục trò chơi sudoku trên tay.

Bình thường thôi, mấy năm qua soi gương, nhiều khi Dương Nam cũng không nhận ra chính mình.Như mọi bệnh nhân gãy xương khác, cẳng chân trái của Trần Quân Triết được bọc một vòng thạch cao, băng bó trông như xác ướp. May mà trông cậu vẫn có sức sống, Dương Nam đứng bên giường cậu: "Nghe nói anh nhảy lầu à?"

Trần Quân Triết ngẩng lên, dò xét cô một cách chậm rãi: "Cô là?"

"Dương Nam."

"À." Ngòi bút của Trần Quân Triết dừng lại, "Cô thay đổi rồi."

Dương Nam khẽ cong khóe môi, "Ví dụ như?"

"Tóc."

Dương Nam tháo mái tóc đen buộc chặt trên đầu, bốn năm đại học trước đây cô toàn nhuộm hồng sáng: "Có nói với anh rồi mà, tôi 'lên bờ' rồi, về làm ở cục thuế quê nhà."

"Có nói, nhưng không ngờ cô đi thật."

Người này, EQ thấp thật đấy.

Dương Nam cười sâu hơn. Hôm nay đi vội, còn mặc đồng phục, tóc đen búi cao, đúng kiểu một nhân viên giao dịch được sản xuất theo quy trình tiêu chuẩn.

Cảm giác lạnh rốn khi mặc quần đùi áo ba lỗ trong livehouse lạnh lẽo ngày xưa, cô đã quên từ lâu.

Cô nói: "Anh cũng sa sút rồi đấy, Trần Quân Triết."

"Tôi sa sút?"

"Tôi thấy tin tức rồi."

"......." Trần Quân Triết ngẩng lên, suy nghĩ một lúc, điền một số 9 vào ô sudoku, "Ồ. Hóa ra tôi sa sút rồi. ——Hôm nay chỉ có mình cô đến thăm một kẻ sa sút như tôi thôi sao."

Bảng sudoku 9×9 gần đầy. Dương Nam nói: "Chỉ mình tôi thôi. Hai người kia bận."

"Ồ. Họ kết hôn rồi à?"

"Chia tay từ lâu rồi. Tốt nghiệp là chia, con gái muốn ở lại Thượng Hải, con trai muốn về quê."

"Chỉ vì chuyện đó?" Trần Quân Triết lộ ra vẻ mặt không thể hiểu nổi.

Người này không chỉ EQ thấp, lớn ngần ấy rồi mà vẫn không rành sự đời. Dương Nam hơi buồn cười: "Có gì mà không thể hiểu. Con trai không muốn vét sạch gia sản chỉ để mua một căn nhà cũ nát ở Thượng Hải. Con gái muốn ở lại làm dân Thượng Hải, không muốn gả về tỉnh thành quê đằng trai. Nói trắng ra, là năng lực kinh tế không khớp với quan niệm chi tiêu của đối phương.

Giờ không chia, đến lúc bàn sính lễ cũng phải chia."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!