15.
Hứa Định ôm một bó hoa to bằng cả đám mây, lén lút bước vào hậu trường livehouse.
Đèn hậu trường vẫn sáng. Bốn thành viên của Tây Thế Lợi Tần, hai người co ro trên sofa hôn hít nhau, một người lướt điện thoại, một người tựa tường nhìn ra cửa sổ. Trông như đang đợi ai đó.
Hứa Định hắng giọng, giơ bó hoa cao gần bằng nửa người: "Chúc mừng buổi Final Live của Tây Thế Lợi Tần, kết thúc viên mãn!"
Hoa chính là chín mươi chín đóa hồng Cappuccino, được gói bằng ba lớp giấy mờ, lắc lư theo anh suốt quãng đường từ Nghĩa Ô về đây, cánh hoa vẫn căng mọng như sắp nhỏ nước.
Bốn người đồng loạt nhìn anh. Trần Quân Triết mấp máy môi: "Đã kết thúc rồi."
Đúng vậy, Final Live đã khép lại, còn anh thì đến muộn. Thật ra lúc ra khỏi nhà bị nhóm công nhân đòi lương vây kín, nhất quyết bắt anh nói cho rõ, rốt cuộc cuối năm có trả lương được hay không hả sếp Hứa.
Hứa Định nói: "........ Hôm nay bắt đầu hơi muộn, biết vậy đi tàu cao tốc cho rồi, không lái Porsche nữa. Xin lỗi."
Haiz. Sao anh lại nhắc đến Porsche chứ. Chính anh cũng không hiểu.
"Thôi thôi. Cái ban nhạc nhỏ bé này có được chỗ diễn live, đều là nhờ sếp Hứa bỏ tiền cả." Dương Nam liếc mắt ra hiệu cho hai người trên sofa, "Đi thôi, tôi đặt after party ở bên cạnh rồi."
Tay guitar nam nói: "Cảm ơn chị Nam."
Tay bass nữ nói: "Đi đi đi."
Tay trống đeo ba lô, đẩy thùng trống, lặng lẽ đi ngang qua anh. Hứa Định chộp lấy cổ tay cậu: "Chờ chút."
Trần Quân Triết im lặng một lúc, ném ba lô lên sofa. Ba người đồng đội còn lại rất biết điều, biến mất không chút dấu vết sau lưng cậu. Hứa Định rất hài lòng, không uổng công anh bỏ tiền bao trọn livehouse này cho buổi diễn chia tay của họ.
Khi ấy đang là cuối đông năm 2023, tròn một năm kể từ ngày họ quen biết nhau. Hứa Định thò tay vào túi áo khoác, rút ra một lon bia Wusu ném cho Trần Quân Triết: "Bên ngoài tuyết rơi rồi, cậu biết không."
Trần Quân Triết đón lấy bằng hai tay, đặt sang một bên, rồi ngồi xuống sofa, "Thế à."
"Ừ. Ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau, cũng có tuyết." Hứa Định ngẩng lên, "Còn nhớ không."
Trần Quân Triết chỉ nghiêng đầu, ánh mắt hướng ra cửa sổ: "Hình như vậy."
Sao cậu ấy không uống bia. Hứa Định thích nhìn cậu uống——nhất là khi cầm lon nhôm ngửa cổ uống cạn——dáng vẻ ấy rất gợi cảm, yết hầu lên xuống theo từng ngụm, tiếng nuốt khe khẽ vang lên. Nhưng điều Hứa Định không thích, là sự lạnh nhạt của cậu.
Hứa Định bước tới, chắn trước cửa sổ: "Vừa nãy biểu diễn thuận lợi chứ?"
Trần Quân Triết dời mắt, nhìn bóng đèn trang trí chiếu thành ô vuông trên tường: "Cũng tạm."
"......" Hứa Định liền nhét tay vào túi, đảo mắt một vòng, "Chỗ này được đấy. Trang trí cũng có gu."
"Ừ."
"Tiền thuê một đêm năm chữ số*."
*Khoảng 37 triệu trở lên.
"Sếp Hứa tốn kém..."
Chưa nói xong, Trần Quân Triết đã đưa tay lên, ngáp một cái, dáng vẻ lơ mơ buồn ngủ. Không hiểu sao, Hứa Định bỗng dưng nổi cáu. Có lẽ là giận chính mình, cuối năm công ty xoay vốn khó khăn, anh bỏ tiền cho Trần Quân Triết, đổi lại chỉ là thái độ này. Anh siết chặt nắm tay, bước tới, đầu óc nóng lên, đè Trần Quân Triết xuống sofa: "Trần Quân Triết, toàn bộ kinh phí ban nhạc của cậu đều do tôi tài trợ."
"......" Trần Quân Triết im lặng một lúc, ngẩng lên nhìn anh, "Hứa Định, anh không thấy bây giờ mình rất nhàm chán sao?"
"Nhàm...... nhàm chán?"
Đầu óc Hứa Định trống rỗng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!