Chương 19: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hứa Định giật mình tỉnh giấc lúc hừng đông, ôm lấy ngực, ngồi bật dậy bên mép giường.

Anh vừa gặp ác mộng, mơ thấy mình cuối cùng cũng trả hết nợ nần rồi trở về nước, nhưng lại được báo tin rằng Trần Quân Triết đã chết. Giấc mơ ấy chân thật đến nghẹt thở.

May mà Trần Quân Triết ngoài đời vẫn đang ngủ ngay cạnh anh, hơi thở đều đều, chẳng có dấu hiệu sắp tỉnh. Mũi Hứa Định cay xè, nước mắt đột ngột trào ra. Anh nhào tới ôm chặt lấy Trần Quân Triết, "Trần Quân Triết... Trần Quân Triết.........!"

"......?"

Trong mơ, cảnh tượng anh tham dự tang lễ của Trần Quân Triết rõ ràng đến đáng sợ: tấm ảnh đen trắng đặt ở đó, tiếng khóc bi thương vang vọng không dứt, còn có chiếc quan tài kính được vòng hoa vây kín.

"Trần Quân Triết, đồ khốn...... Cậu có biết trên thế giới này mỗi ngày có bao nhiêu người đang cố gắng sống tiếp không, dù gặp chuyện gì đi nữa cũng đừng dễ dàng từ bỏ mạng sống của mình, được không......"

".........?"

Giờ thì anh mới hiểu ra, lý do giấc mơ ấy chân thật như vậy, là vì đó vốn là tang lễ của ba anh.

"Nhất là... nhất là hãy nghĩ đến những người yêu thương cậu, cậu nói đi là đi, có biết sẽ để lại bao nhiêu rắc rối cho họ không..... Không nói đến tôi... cậu biết sau khi dượng tôi qua đời, A Việt và A Bân đã khổ sở thế nào không... Dù có đòi được tiền bồi thường thì đã sao..."

Trần Quân Triết khẽ chớp mắt, ánh nhìn mơ màng mịt mờ: "Hứa Định....."

Hứa Định đem hết những giọt nước mắt chưa kịp rơi trong mơ mà dụi cả lên người cậu: "A Triết......"

Trần Quân Triết bất ngờ kéo anh vào lòng, "Em chỉ là hơi sợ........."

Hứa Định vội vàng nâng mặt cậu lên, "Sợ gì...... cậu nói đi."

"Em sợ......." Trần Quân Triết lắc đầu, "Thôi không nói nữa."

Hứa Định lau hết nước mắt, chống tay ngồi dậy, nghiêm giọng: "Trần Quân Triết, tôi nói cậu biết, trên đời này chẳng có gì là thật sự đáng sợ cả. Dù có rơi vào bước đường cùng, chỉ cần tin vào chính mình, nhất định sẽ có ngày đứng dậy được."

Trần Quân Triết nới lỏng vòng tay, nhưng vẫn không buông ra: "Hứa Định, em mơ một giấc mơ, em sợ nó thành thật."

"Cậu cũng mơ.....?"

Trong ánh sáng lúc bốn giờ sáng, Trần Quân Triết cố mở mắt thành một khe nhỏ, đôi mắt phủ một tầng hơi nước: "Em mơ thấy anh biến thành một con..."

"Một con."

"Gấu trúc đỏ."

Hứa Định tặng cậu một cú, "Dậy ngay cho ông."

"Thật mà. Em mơ thấy anh biến thành một con gấu trúc đỏ, em nói thế nào anh cũng không thèm để ý tới em."

Trần Quân Triết nhào tới ôm lấy eo anh, "Thật đấy. Thật đấy. Anh biến thành bé tí, lông xù xù.... chẳng buồn để ý, không cho em thơm, cũng không cho em ôm——"

Hứa Định lại cho thêm một cú: "Ông đây mặc kệ cậu. Ông tự đi Luxor."

Chắc chắn là lão Hắc nghe nhầm rồi, nhìn thế quái nào mà ra người có khuynh hướng tự tử chứ. Cmn anh mà còn thật lòng thật dạ với Trần Quân Triết nữa, thì anh đổi tên thành Hứa Đầu Heo liền.Từ Cairo đến Luxor, tự lái xe mất gần bảy tiếng, phần lớn thời gian là phóng vun vút trên con đường thẳng tắp xuyên sa mạc.

Giữa vùng hoang mạc không bóng người, núi non trùng điệp nhưng đường chân trời lại trống trải đến lạnh lẽo. Ngoài những chiếc xe lướt qua, thỉnh thoảng mới thấy vài chấm đen nhỏ nhấp nhô trong làn hơi nóng phía xa, đó là dân du mục Bedouin.

Hứa Định lái chiếc xe địa hình cà tàng thuê được rẽ khỏi đường lớn, lắc lư xiêu vẹo trên cát vài trăm mét rồi leo lên một gò cát nhỏ.

Anh thuần thục vào số, dừng xe: "Xuống vận động một chút đi. Phía sau còn phải chạy bốn tiếng nữa đấy."

Trần Quân Triết ngoan ngoãn bước xuống theo: "Dạ ông xã."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!