Chương 18: (Vô Đề)

13.

Dương Nam cảm thấy Hứa Định đúng là một người thú vị. Trên Trái Đất có ba tỉ rưỡi đàn ông, thích ai không thích, lại cứ thích Trần Quân Triết.

Buổi diễn lần này rất suôn sẻ. Hôm sau họ đi chơi ở vườn thú Hồng Sơn suốt một ngày, buổi tối Hứa Định lại mời cả nhóm đến con hẻm Dương Tướng Quân uống rượu.

Quán rượu nhỏ tên là "Linh Ngữ"*, có ban nhạc biểu diễn live, không khí âm nhạc rất sôi động. Sau vài vòng rượu, trên bàn đã bừa bộn. Cô nhìn Hứa Định nhìn Trần Quân Triết, người trước chống cằm nhìn người sau, lén lút ngắm qua kẽ tay.

*: nhà tù.

Ngắm mãi, khóe miệng anh cong lên: "Trần Quân Triết."

"?" Trần Quân Triết nâng nửa ly bia lạnh, đưa lên môi nhấp một ngụm nhỏ.

"Sao cậu thích uống bia vậy?"

"Không thích."

"Thế sao còn uống?"

"Muốn biết cảm giác say."

"Cậu chưa từng say à?"

"Chưa."

Một cuộc đối thoại lúng túng đến tuyệt vọng. Không có chút mập mờ, chẳng tia lửa nào b*n r*, chán ngắt như miếng vải bó chân của bà già. Dương Nam bỗng thấy Hứa Định hơi đáng thương. Nếu Hứa Định mà là con gái, cô đã sớm giúp họ se duyên rồi. Ba người còn lại trong ban nhạc Tây Thế Lợi Tần từng bàn bạc nội bộ với nhau, nhìn kiểu gì Trần Quân Triết cũng không giống người thích đàn ông. Mà hình như cũng chẳng thích phụ nữ. Có khi Trần Quân Triết là người ngoài hành tinh.

Hứa Định chắc cũng bị cái không khí lạnh lẽo đó làm cho cụt hứng, giọng anh nhỏ hẳn đi: "Uống ít thôi. Không tốt cho sức khỏe."

Trần Quân Triết mặt không cảm xúc: "Được."

Hứa Định nhấn mạnh: "Không tốt cho sức khỏe đấy."

"Vâng, sếp Hứa."

"Sao lại gọi tôi là sếp Hứa."

"Anh vốn là sếp Hứa mà."

"Trước giờ cậu toàn gọi tôi là đàn anh Tiểu Hứa.........."

Trần Quân Triết ngẩng lên: "Dạo này sếp Hứa vẫn làm ăn thuận lợi chứ."

Suốt cả tối, Trần Quân Triết cuối cùng cũng chịu chủ động mở lời. Mắt Hứa Định sáng lên một thoáng, Dương Nam nhìn mà chỉ thấy thương.

Hứa Định nói to: "Thuận lợi chứ, rất thuận lợi. Thời gian này là mùa cao điểm giao hàng, các xưởng đều đang tăng ca sản xuất. Đơn hàng này xuất đi xong có thể thu về tám trăm nghìn đô*."

*Hơn 21 tỉ đồng.

Trần Quân Triết nhàn nhạt "ồ" một tiếng, rõ ràng không hứng thú. Ánh mắt Hứa Định hơi chao động, vắt óc tìm chuyện nói tiếp: "Đúng vậy, rất thuận lợi. Hội chợ Quảng Châu mùa xuân vừa rồi cũng nhận được nhiều đơn lớn, như Hobby Lobby với At Home bên Mỹ, lần này đều đặt những đơn hàng rất to."

"Ừ. Tốt."

"À đúng rồi. Gần đây nhiều người Trung Quốc đang làm thương mại điện tử trên Amazon, tôi cũng muốn sắp xếp vài người lập shop online cho nhà xưởng. Tuy phải chuyển hàng ra nước ngoài trước——khoản đó tốn khá nhiều chi phí——rồi treo lên bán từ từ, nhưng tôi thấy vẫn có triển vọng. Cái này đang là xu hướng mà."

"Đã tìm được người chưa."

"Chưa. Ha ha ha, cậu biết đấy, nhân viên trong xưởng tôi phần lớn chỉ học cao đẳng, không biết tiếng Anh, cũng không biết làm web. Tôi định thuê vài sinh viên chuyên ngành máy tính, tiếng Anh tốt..........." Hứa Định mím môi, lén liếc nhìn đối phương, "Làm bán thời gian cũng được, không nhất thiết phải cả ngày.... cũng không cần đến công ty ngồi......"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!