"Trần Quân Triết. Chuyện là thế này. Tôi là một người đàn ông vô cùng truyền thống, tôi phải có trách nhiệm với danh dự của cậu, nên trước khi chính thức kết hôn, tôi sẽ không vấy bẩn sự trong sạch của cậu."
"Ồ. Được thôi. Nhưng ôm nhau thì vấy bẩn gì chứ."
"Tôi họ Ngộ Vượng Thịnh*. Ôm một cái là tôi nổi sắc tâm lên rồi đè cậu ra bíp bíp mất."
* (Yùwàngshèng)
- Ngộ Vượng Thịnh phát âm gần giống (yùwàngshèng)
- h*m m**n mạnh mẽ =))))))
"?"
Hỏi chấm cái gì mà hỏi chấm, toàn là lời thật lòng cả.
Hứa Định xoay người, chui vào góc giường, trùm chăn kín đầu: "Tôi thấy cậu vẫn chưa sẵn sàng."
"Sẵn sàng cái gì."
"Không có gì." Hứa Định nhắm nghiền mắt, tỏ ra lạnh lùng, chín chắn, tự kiềm chế: "Chúc ngủ ngon."
Trần Quân Triết tắt đèn. Biến thành một con cá xấu xí nằm bên cạnh anh: "Ngủ ngon."
Đèn tắt, căn phòng tối đen như đáy sông.
Hơi thở nhẹ nhàng từ đầu giường bên kia truyền tới, Hứa Định lặng lẽ lắng nghe, ghi tạc thanh âm ấy vào trí nhớ. Đó là chiếc đĩa than độc nhất vô nhị của anh, có lẽ trong một thời gian dài về sau, anh sẽ phải dựa vào bản ghi này để ru mình vào giấc ngủ.
Như vậy là được rồi.
Như vậy là đủ rồi.
Nhưng anh lại không nhịn được mà khẽ hé mắt, khóe miệng cong lên. Nghĩ mà xem, Trần Quân Triết đang nằm ngay bên cạnh anh đấy. Chỉ cách nhau một rãnh chăn lõm xuống, gần trong gang tấc, đưa tay ra là chạm được.
Má nó. Không thể tin nổi, thật hạnh phúc.
Hứa Định hạnh phúc đến mức bắt đầu tưởng tượng
- đây là chuyến du lịch trăng mật của hai người. Họ từng nói sẽ đi Ai Cập trước khi nền văn hóa cổ đại ấy hoàn toàn biến mất, muốn để lại dấu chân ở những ngôi đền và kim tự tháp, nên cả hai không hẹn mà cùng chọn Ai Cập. Trước khi lên đường, họ cùng dọn hành lý, cùng lên lịch trình, cùng đặt phòng, mua vé, thuê xe........ Họ sẽ lên mạng tìm những công ty địa phương đáng tin cậy ở Ai Cập, có thể sẽ thấy một công ty nhỏ tên Nhiệt Sa, chú trọng dịch vụ và thái độ, ở đó có một hướng dẫn viên tên là Alan......
Tim chợt thắt lại, Hứa Định bừng tỉnh khỏi giấc mộng.
Trong tưởng tượng, hai người ôm nhau trên giường lập kế hoạch cho chuyến du lịch, đã biến thành Trần Quân Triết, và một cô gái.
Còn anh, rốt cuộc chỉ là một hướng dẫn viên.
Hứa Định ngồi bật dậy, nhẹ nhàng bước vào phòng tắm, tạt một vốc nước lạnh lên mặt để tỉnh táo lại.
Haiz. Anh đang tự mình mơ mộng rồi lại tự mình vỡ mộng cái gì chứ.
Không quay về giường nữa. Anh ngồi luôn lên nắp bồn cầu, định ngồi chờ đến sáng. Mở điện thoại ra, lúc 9 giờ tối hôm qua, Hồ Bân có gửi tin nhắn:[Alan, công ty bọn mình thật sự ngừng hoạt động à.]
Hứa Định nhìn vào logo Công ty Du lịch Nhiệt Sa trên avatar của anh——thật ra là chú lạc đà nhỏ mà Hứa Việt vẽ——dĩ nhiên anh sẽ không bỏ cuộc. Anh gõ trả lời:[Khách tỉnh rồi, không có gì nghiêm trọng. Sáng mai anh đưa gia đình ông Lâm đi Alexandria. Em ở công ty chờ anh, anh đưa ngài Trần qua đó rồi em dẫn cậu ta đi Luxor.]
Anh đã quyết định, sáng mai phải nói rõ ràng với Trần Quân Triết. Cậu sắp kết hôn rồi, đối tượng không phải tôi. Tôi khuyên cậu nên đi dạo khắp Ai Cập cho khuây khỏa, biết đâu sẽ khôi phục trí nhớ.
Hứa Định cúi đầu xuống, đầu ngón tay vô thức nghịch điện thoại. Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, anh lại tìm thấy lão Hắc trong danh sách bạn bè. Avatar của lão Hắc vẫn như mọi khi, logo Porsche với một bàn tay đeo Rolex đặt lên trên. ——Nghĩ lại hồi đó mình từng chơi cùng loại người như vậy, đúng là khó tin.
Anh buồn ngủ đến mức đầu óc bắt đầu mơ hồ, lạch cạch gõ cho lão Hắc một câu:[Mày còn nhớ Trần Quân Triết không?]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!