Chương 14: (Vô Đề)

11.

Hứa Định chạy đến IMC Cairo thì đã là bảy giờ tối.

Chỗ ngồi trong chiếc Jeep có hạn, nhét được Trần Quân Triết thì không còn chỗ cho anh nữa. Anh nhờ ông Lâm chở Trần Quân Triết tới ốc đảo Bahariya, Tạ Tinh sẽ biết phải làm gì. Còn anh thì phơi mình dưới cái nắng đang gắt dần của sa mạc Sahara, chờ trong chiếc Mercedes bị chết máy, đợi bên phía Tạ Tinh cử người đến kéo xe. ——Ở nơi đất khách quê người, có một người bạn bản địa hiểu rõ mọi ngóc ngách, đôi khi còn đáng tin hơn cả cảnh sát, bảo hiểm hay xe cứu thương.

Hứa Việt hơi lo lắng cho anh: "Alan, một mình anh đừng để xảy ra chuyện gì đó......"

Anh đáp: "Không sao. Cùng lắm thì nội tạng bị hấp chín thôi."

Hứa Việt nói: "Anh họ, trông anh bình tĩnh quá đấy."

Hứa Định nói: "Không sao đâu. Thật sự không sao."

Trần Quân Triết được sơ cứu đơn giản ở ốc đảo Bahariya rồi chuyển đến IMC Cairo. IMC là một trong số ít bệnh viện tư cao cấp ở Ai Cập chuyên phục vụ người nước ngoài. Khi màn đêm buông xuống, Hứa Định mới tới được phòng chăm sóc, thấy Trần Quân Triết nằm trên giường bệnh, đầu quấn một vòng băng rất dày, mắt vẫn nhắm nghiền chưa tỉnh. Hai chân Hứa Định bỗng mềm nhũn, suýt thì ngã ngửa xuống đất.

Anh đã bắt đầu có dấu hiệu say nắng.

Hứa Việt vội đỡ anh: "Sao anh đến muộn thế?"

Ngón tay vừa chạm vào cánh tay anh liền rụt lại như bị điện giật: "Alan, người anh nóng hầm hập."

Hứa Định xua xua tay, quay người mới phát hiện cả Hứa Lập Quân, Hồ Bân và Hứa Việt đều có mặt. Anh khẽ nói "không sao", vịn vào tường để đứng vững: "Ông Lâm họ...?"

Hồ Bân nói: "Không sao cả, đã đưa về khách sạn nghỉ rồi."

"Ừ." Hứa Định lại hỏi, "Bên phía bảo hiểm......?"

Hứa Việt nói: "Báo rồi, nhưng thủ tục rắc rối lắm, tiền không xuống nhanh được."

"Ừ." Hứa Định nhắm mắt lại, hỏi tiếp, "Hôm nay có khách mới đặt tour không?"

Hứa Việt thấy môi anh trắng bệch, lo lắng vô cùng: "Anh...... muốn hỏi đâu phải chuyện này, đúng không?"

Hứa Định chỉ đành ngẩng đầu lên, giọng nói cuối cùng cũng để lộ sự yếu ớt: "............. Sao cậu ta vẫn chưa tỉnh vậy?"

Thật ra Hứa Việt cũng thắc mắc: "Không biết nữa. Kết quả CT rất tốt, không có chấn thương não, cũng không có tụ máu trong sọ, nhưng chẳng hiểu sao vẫn chưa tỉnh. ——Mà anh đó, Alan, anh không sao chứ?"

"Anh......"

Hứa Định lảo đảo tìm được một chiếc ghế, kéo lại, ngồi xuống cạnh giường Trần Quân Triết. Khi Tạ Tinh tìm thấy anh, nhiệt độ mặt đất sa mạc đã chạm mốc 40 độ C. Tạ Tinh khuyên anh nghỉ lại ốc đảo đợi đến tối hẵng đi, anh không nghe, nốc một ly Americano rồi lập tức lên đường. Ba trăm cây số, gần bốn tiếng lái xe một mạch. Tới được đây, anh mới chợt nhớ ra hôm nay ngoài ly Americano ấy thì anh chưa bỏ gì vào miệng.

"Chắc do đói." Hứa Định cúi đầu. Nhưng lạ thật, anh hoàn toàn không thấy đói, như thể cái dạ dày đã đem cầm cố cho thần chết để đổi lấy mạng của Trần Quân Triết.

"Em còn bánh pita đây." Hứa Việt đưa cho anh một túi bánh pita kẹp falafel

- ở Ai Cập, nó phổ biến như bánh kếp cầm tay của Trung Quốc, "Nhưng nguội rồi, cũng không có nước."

Hứa Định nói cảm ơn, ôm lấy bánh pita trong tay, cắn một miếng, nhai mà chẳng thấy vị gì, bèn nhét lại vào túi nilon, buộc chặt: "Mọi người về trước đi, anh ở lại chờ kết quả. Ngày mai... A Bân đưa ông Lâm với cả nhà họ đi Luxor......"

"Còn mở công ty du lịch gì nữa." Hứa Lập Quân

- vốn im lặng từ nãy đến giờ

- bỗng cất giọng, "Làm xong hai đơn này thì dẹp hết cho tôi. Công ty du lịch, làm ăn cái con khỉ."

Đây là phòng bệnh nhiều giường, bên cạnh còn có một ông lão da trắng bó bột chân, nghe thấy thế liền quay sang nhìn. Nhưng Hứa Lập Quân xưa nay chẳng bận tâm ánh mắt người khác, "Thứ gì rơi vào tay cậu cũng nát bét hết!"

"........." Hứa Định cụp mắt, "Là lỗi của con."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!