Chương 12: (Vô Đề)

09.

Trần Quân Triết mãi mãi không biết được rằng, đêm cắm trại ở sa mạc Trắng ấy, vào khoảng bốn giờ sáng, Hứa Việt đã ngủ say, còn Hứa Định thì vác khẩu shotgun lảng vảng ngoài lều của cậu. Anh tưởng tượng trong tay mình là súng thật, tưởng tượng mình chui vào lều, dí thẳng vào đầu cậu rồi bóp cò.

10.

Hứa Định thì biết rất rõ.

Trần Quân Triết là trai thẳng thì chắc chắn sẽ thích Hứa Việt sao. Sai rồi.

Câu "Trần Quân Triết là trai thẳng thì chắc chắn sẽ thích Hứa Việt" ngu ngốc chẳng khác gì câu "đồng tính nhìn thấy đàn ông là sẽ thích" vậy.

Lúc Hồ Bân mới biết xu hướng tính dục của anh, đêm nào cũng khóa cửa ngủ. Trước kia thường c** tr*n đứng trước cửa cho đỡ nóng, giờ hễ thấy anh là lập tức che ngực. Hứa Định chỉ cảm thấy thằng nhóc này đúng là ngu hết phần thiên hạ.

Hứa Định chợt bừng tỉnh, thì ra bản thân mình cũng ngu y như Hồ Bân.

Hứa Định ôm khẩu shotgun đi vòng quanh lều Trần Quân Triết, nước mắt cứ rơi mãi không ngừng.

Trần Quân Triết không thích Hứa Việt, nhưng Trần Quân Triết đã thích người khác rồi..........

Trong lòng anh loạn như phát điên, loạn đến mức tự hát nhảm, hát cái gì ấy nhỉ, "Nghĩ đến sa mạc là nghĩ đến nước, nghĩ đến tình yêu lại nghĩ đến anh......" Nước và tình yêu đều là những thứ cực kỳ quan trọng trong đời sống nơi sa mạc, mà giờ anh chẳng còn tình, cũng chẳng còn nước.

Anh hận Trần Quân Triết đến thấu xương.

Anh rút con dao quân dụng Thụy Sĩ trong túi ra, bật lưỡi dao; tìm mép cửa lều, kéo mở. Bầu trời ngoài kia sao sáng lấp lánh, trong lều của Trần Quân Triết tối đen như mực, tối đến mức trong đầu anh cũng trống rỗng. Anh chẳng biết mình đang làm gì nữa. Anh chạm vào túi ngủ của Trần Quân Triết, mềm mềm ấm ấm, nhưng thật ra là túi ngủ của chính anh. Liệu Trần Quân Triết có nhận ra không.

Anh nín thở, chui vào trong.

Cho đến lúc này anh vẫn đang khóc, nước mắt không sao ngừng được, từng giọt từng giọt thấm vào túi ngủ. Lớp vải ngoài chống nước, không hút ẩm, nước mắt đọng lại thành giọt trên những nếp gấp, rung rung sắp rơi.

Anh hận Trần Quân Triết chết đi được.

Nếu phải nói, thì cả đời này của anh coi như bị Trần Quân Triết hủy hoại rồi.

Dù Trần Quân Triết chẳng làm gì cả. Chỉ là trời sinh hai người vốn không phải đồng loại mà thôi.

Anh đưa tay không cầm dao che mắt Trần Quân Triết lại. Anh không muốn để cậu nhìn thấy gương mặt lem nhem nước mắt của mình.

Anh đặt lưỡi dao nhỏ lên bên cổ Trần Quân Triết. Nếu lúc này Trần Quân Triết tỉnh dậy, anh sẽ dùng dao rạch toạc cổ họng cậu.

"Trần Quân Triết......"

"Trùng hợp quá. Sao lại trùng hợp đến thế........."

"Chạy đến tận Ai Cập rồi mà vẫn không thoát khỏi cậu."

Anh cúi đầu, trong bóng tối lần tìm được đôi môi của người kia. Rồi hôn xuống. Chắc chắn đây là một nụ hôn vặn vẹo, quái dị và xấu xí nhất thế gian. Anh nhắm mắt lại, nhẹ nhàng hôn cậu, nước mắt mặn chát rơi vào chỗ hai người chạm nhau. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Hứa Định gần như tham lam ghi nhớ sự mềm mại ấy. Khi hôn đến cạn nước mắt, anh hoảng loạn rút lui, siết chặt con dao quân dụng trong tay, th* d*c như sắp ngất.

Trần Quân Triết không hề thức giấc, vẫn chìm trong giấc mơ. Còn những giọt nước mắt vừa cạn kiệt của anh lại tiếp tục trào xuống.

Anh tự hỏi, sao Trần Quân Triết lại sắp kết hôn. Nhưng rồi lại nghĩ, cũng chẳng có gì lạ. Trần Quân Triết là kiểu người mà hễ gặp đúng người mình muốn cưới, dù đối phương cách xa cả vạn dặm, cậu cũng sẽ lập tức chạy đến bên người ấy. Không màng chi phí, không màng cái giá phải trả.

Anh nức nở c*n m** d***. Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp được Trần Quân Triết ở Ai Cập.

Nhiệt độ ngày và đêm trong sa mạc chênh lệch cực lớn, đêm đến phải mặc áo dày. Anh thấy lạnh buốt, muốn chạm môi cậu thêm một lần nữa. Lần đầu quá vội vàng, anh chẳng nếm được chút gì. Lẽ ra anh nên mạnh bạo hơn, nên đưa lưỡi vào, nên giữ chặt sau gáy cậu, vùi cả người vào đó.

Lỡ như đánh thức Trần Quân Triết thì sao?

Lỡ như Trần Quân Triết vì hôn anh mà nôn ngay tại chỗ thì sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!