"Thay cho nỗi nhớ nhung, lời chào mừng, và niềm vui khi được gặp anh. A Đạo."
Cả người Hứa Định chợt mềm nhũn, ly thủy tinh trong tay rơi xuống đất, vỡ tan tành. Nước chà là màu đỏ sẫm thấm vào cát, nhanh chóng bốc hơi hết, chẳng để lại dấu vết.
"Cậu....."
Hứa Định che mặt, cái gì vậy, chờ đã, cái gì thế này, Trần Quân Triết vừa hôn anh, tuy là hôn lên chỗ râu giả, nhưng khoan, Trần Quân Triết hôn anh rồi, "Cậu...."
Cậu làm gì vậy chẳng lẽ cậu thích đàn ông ư kinh tởm vãi cậu làm tôi buồn nôn chết mất!
Lời chửi trong đầu chưa kịp tuôn ra thì anh đã nghẹn thở, th* d*c không thôi. Trần Quân Triết nhìn anh với vẻ vô tội: "Nhập gia tùy tục."
Rồi đút tay vào túi, ung dung quay người bước đi.
Hứa Định đứng trong bóng râm to bằng lòng bàn tay của cây sung, phát điên.
Để chuẩn bị cho hành trình buổi chiều, anh tìm Tạ Tinh thuê một chiếc Mercedes G63 địa hình. Suốt cả buổi chiều trên xe, đầu óc anh đều mắc kẹt trong vòng xoáy điên cuồng. Nụ hôn mà Trần Quân Triết để lại trên má trái anh như một vết khắc
- khắc tên Trần Quân Triết bằng sắt nung, đau râm ran, lại ngứa ngáy.
"Á...... Toang rồi, toang rồi."
Anh thật sự muốn lái xe lao thẳng xuống mương, nhưng trên xe còn có hai đứa nhỏ.
Trần Quân Triết đúng là đồ khốn nạn, khỏi bàn cãi. Cậu luôn khiến người ta lầm tưởng rằng mối quan hệ giữa hai người rất thân mật, rồi cuối cùng lại thản nhiên bảo chỉ xem như anh em.
Hứa Định sờ lên mặt, đệch, nóng rực.
Nhưng anh phải tuyên bố, anh không còn là Hứa Định ngốc nghếch ngây thơ của ba năm trước nữa. Cái đồ đáng ghét kia mà còn dám giở trò, anh nhất định sẽ * chết cậu. ——Chỉ là nghĩ thế thôi.
Khi hoàng hôn buông xuống, họ đến khu cắm trại của sa mạc Trắng.
Chỗ đó là một bãi đất trống mà mấy năm trước Hứa Định cùng công ty du lịch địa phương tìm ra. Địa thế bằng phẳng, tầm nhìn rộng rãi, lại né được hướng gió, nằm ngay giữa nếp gấp của những khối đá phấn trắng.
Anh nhảy xuống cát mịn, quần công nhân lập tức bám đầy hạt cát li ti sáng trắng. Đúng như anh đoán, Trần Quân Triết và Hứa Việt chẳng chuẩn bị bất kỳ thiết bị cắm trại hay bộ đàm nào, "Hai người——"
Anh định mắng họ, nhưng vừa chạm ánh mắt Trần Quân Triết thì lại phải tránh đi, ".... Khách ngủ trong lều của tôi, A Việt với tôi ngủ trong xe."
Hứa Việt tự biết mình sai, không dám phản đối: "Được thôi."
"Được. Vậy quyết định thế nhé..."
Bỗng Trần Quân Triết nắm lấy cổ tay anh: "Lều vẫn nên nhường cho con gái. Tôi có thể ngủ trong xe."
"?" Hứa Định như bị điện giật, hất tay cậu ra, "Không được."
"Sao không được."
"Cậu là khách."
"Anh đừng coi tôi là khách nữa."
"......" Hứa Định trừng mắt nhìn cậu, ước gì có thể nhét cậu vào cổ họng rồi cắn nát thành vụn.
Sao Trần Quân Triết có thể làm ra vẻ như chẳng có chuyện gì sau khi đã hôn người ta chứ.
Đứng giữa hai người, cô bé mười tám tuổi không che giấu nổi đôi mắt sáng lấp lánh: "Anh đẹp trai tốt bụng quá....."
Hứa Định quay mặt đi, "Thôi, mấy người tự bàn bạc đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!