*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
01.
6:40am, chuyến bay quốc tế từ sân bay Phố Đông đáp xuống Cairo đúng giờ.
Hứa Định nhìn bản thân trong gương chiếu hậu, hai mắt sưng húp, thâm quầng, trông thật tệ hại. Anh đeo kính râm lên, nở một nụ cười: "Chào buổi sáng. Cảm ơn quý khách đã lựa chọn Công ty Du lịch Nhiệt Sa, tôi là hướng dẫn viên Alan của quý khách."
Tốt lắm, hoàn toàn không nhìn ra dấu vết của một đêm thức trắng.
Tối qua, anh lái xe suốt đêm từ Hurghada trở về, vừa tiễn khách trước lên máy bay xong thì lại nhận ngay khách mới. Nghe nói đồng nghiệp phụ trách đón tiếp ban đầu uống nước mía vỉa hè rồi bị tiêu chảy đến mức ngất xỉu, trong khi du khách thì đã qua hải quan, lấy hành lý và đang đứng chờ ở bãi đỗ xe như đã hẹn.
Đúng lúc Hứa Định đang ở sân bay, nên bị gọi đi thay.
Thật ra anh đã mệt đến mức chỉ cần ngồi vào ghế lái là có thể ngủ ngay.
Anh lướt nhanh qua tin nhắn trong nhóm, du khách nói mình mặc: "Áo khoác denim xanh, quần polyester chống nước màu đen, mũ len màu đen và..."
Phần sau anh không xem nữa.
Lần đầu thấy có người mô tả trang phục kỹ đến cả chất liệu, đồ thần kinh.
Trời hôm nay u ám, trông như sắp mưa, mà mưa ở Cairo hiếm gặp như tuyết ở Thượng Hải vậy.
Từ xa, anh đã thấy một người mặc áo khoác denim xanh đứng bên lề đường cổng số 8. Hứa Định nốc một ngụm cà phê Nestlé pha bột kem Coffee Mate, tấp xe vào lề, nhanh nhẹn bước xuống: "Xin chào quý khách. Cảm ơn quý khách đã chọn Công ty Du lịch Nhiệt Sa."
"............." Có lẽ nụ cười quá gượng gạo, nên người kia nhìn anh thêm mấy giây rồi im lặng.
Kệ đi, mắt anh sắp díp lại rồi.
Nhờ kính râm che khuất, hai mắt thay nhau chập chờn. Anh mở cốp sau, nhấc vali lớn của khách ném vào, rồi quay lại ghế lái, kéo phanh tay. Anh cũng không biết mình đang nói gì nữa: "Thưa quý khách, trước tiên tôi sẽ đưa ngài về khách sạn làm thủ tục nhận phòng..."
"Hứa Định." Du khách đột nhiên gọi thẳng tên anh.
Hứa Định chợt mở mắt, cả người dựng tóc gáy, tỉnh táo hẳn. Từ ngày sang Ai Cập, không còn ai gọi anh bằng tên thật nữa, cô hai gọi anh là đồ bỏ đi, đồng nghiệp gọi anh là Alan.
Anh ngẩng đầu liếc qua gương chiếu hậu, dưới chiếc mũ len đen là khuôn mặt đẹp trai đang bình thản nhìn anh. Một ánh nhìn khiến tim anh co rút, vội ngoảnh đi.
Mồ hôi lạnh chảy dọc theo gáy xuống thắt lưng, anh bật cười, rồi cười phá lên: "Hứa Định? Hứa định gì cơ? Hứa định chung thân à? Ha ha ha ha ha ha..."
Vị khách của anh im lặng rất lâu, không nói gì.
Một cảnh sát khom lưng lảo đảo bước tới, dùng báng súng AK gõ gõ lên cửa kính xe, ra hiệu bảo họ cút nhanh.
Hứa Định cúi đầu hạ phanh tay, nhấn ga, vào số cho xe chuyển bánh.
Buổi sớm ở Cairo chỉ có hai gam màu: xám xi măng và vàng đất. Chiếc Mercedes V250 lao vun vút trên con đường sân bay đầy cát bụi. Rõ ràng bầu trời không hề có nắng, nhưng anh lại thấy ánh sáng chói lóa đến mức không mở nổi mắt. Anh nghe thấy tiếng mưa, những giọt nước rơi lộp bộp phủ kín kính chắn gió, anh vội vàng bật cần gạt bám đầy bụi, tiện tay mở cả đầu CD.
Cảnh vật hai bên đường nhòe dần thành những gợn sóng, Hứa Định hoàn hồn.
Anh chợt nhớ đến một trận tuyết.
02.
Ba năm trước, vào một đêm tháng 11, Thượng Hải đổ trận tuyết đầu mùa.
Tối đó, lão Hắc kéo anh tới khu Đả Phổ Kiều nghe live. Cụ thể là anh ngắm Trần Quân Triết, còn lão Hắc thì ngắm Dương Nam. Trần Quân Triết chơi trống, Dương Nam vừa hát chính vừa đệm guitar, ngoài ra còn một tay guitar nam và một tay bass nữ, họ cùng lập nên một ban nhạc post
-rock tên là Tây Thế Lợi Tần*.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!