Thứ hai, Đường Thu Bạch mới vừa bước một chân tiến vào văn phòng, tiếng nhỏ giọng thảo luận trong văn phòng lập tức ngừng lại, tất cả các đồng nghiệp đều đồng loạt nhìn nàng, như thể nàng là một người xa lạ.
Trong khoảnh khắc Đường Thu Bạch cho rằng mình vào nhầm công ty, lại nghiêm túc nhìn lại.
Đúng mà, không nhầm a.
Phía đối diện, Diêu Nhã Đan nở nụ cười vui sướng khi người gặp họa, Đường Thu Bạch mới kịp phản ứng, chắc chắn là cô ta lại nói gì đó.
Mở máy tính lên, còn chưa ngồi được bao lâu, Trình Bình đi tới bên cạnh Đường Thu Bạch, vẫn cười hề hề như trước, "Tiểu Đường bây giờ cô có việc sao, chúng ta nói chuyện một chút?"
"Vâng, chủ nhiệm Trình." Đường Thu Bạch đứng dậy đi theo Trình Bình vào phòng làm việc của anh ta.
"Tiểu Đường, công việc gần đây của cô thế nào?" Trình Bình tới máy lọc nước ở một bên rót nước cho Đường Thu Bạch.
"Khá tốt." Đường Thu Bạch vừa nói hai tay vừa tiếp nhận nước Trình Bình đưa tới, "Cảm ơn chủ nhiệm Trình."
"Không có gì, nào, Tiểu Đường ngồi đi, ngồi xuống chúng ta trò chuyện một chút."
"Vâng." Đường Thu Bạch cầm ly giấy ngồi ở đối diện Trình Bình.
"Trong công việc có gì khó khăn cô cứ nói với tôi, tôi cũng dễ trợ giúp cô nha." Trình Bình chậm rì rì uống một hớp trà.
"Vâng, cảm ơn chủ nhiệm Trình, gần đây tôi không có gặp phải khó khăn gì."
"Tiểu Đường có phải cô rất thân với Cảnh tổng của Lam Hoa không á?" Trình Bình cầm nắp trà nhẹ nhàng thổi bay hơi nóng, lại vừa giương mắt cười tủm tỉm nhìn Đường Thu Bạch.
"Không có, không thân lắm." Đường Thu Bạch lắc đầu, nàng trái lại muốn thân, Cảnh tổng nói chuyện vừa không nhiều lời cũng không nói lời vô nghĩa.
Nếu như......! Mỗi lần một câu ngắn gọn kia của Cảnh tổng liền chặn nàng á khẩu không trả lời được xem như quan hệ tốt mà nói, vậy thì hai người đã vô cùng tốt.
Quan hệ tiêu chuẩn, lô hỏa thuần thanh*, Đường Thu Bạch có thể đánh một triệu giấy cam đoan.
(*) lửa trong lò đã chuyển thành một màu xanh thuần nhất; nguyên để chỉ màu lửa vào thời khắc đạo sỹ luyện đan thành công, sau dùng để hình dung kỹ nghệ, học vấn, tu dưỡng đã đạt đến cảnh giới tinh túy hoàn mỹ, hoặc làm việc đã đạt đến địa giới thuần thục.
Gần giống với câu dày công tôi luyện
"Vậy quan hệ giữa cô và chủ nhiệm Trang của Lam Hoa thì sao?"
Đường Thu Bạch hiểu ra, chuyện này vẫn là có liên qua với những gì Diêu Nhã Đan nói, "Cũng không có quan hệ gì, chỉ là nghe chủ nhiệm Trang nói quen biết giao viên hướng dẫn của tôi lúc còn là nghiên cứu sinh, khách sáo thêm WeChat chút thôi." Đường Thu Bạch nói đúng sự thật.
"Như vậy à.
Tiểu Đường, công ty rất coi trọng cô, cô biết rồi đấy, công ty đối với cô cũng coi như không tệ chứ?"
"Ừm, tôi biết, không tệ," Đường Thu Bạch gật gật đầu.
"Chúng ta đây, tuy rằng là hợp tác với Lam Hoa, nhưng nói cách khác cũng là đối thủ cạnh tranh, tôi hy vọng phẩm đức nghề nghiệp cơ bản nhất cô vẫn là phải có, cái gì nên nói cái gì không nên nói, tôi tin là cô cũng đã biết." Trình Bình trên mặt còn nở nụ cười.
Đường Thu Bạch khẽ nhíu mày, "Chủ nhiệm Trình, tôi chưa từng nói qua cái gì không nên nói trước mặt Lam Hoa."
"Tôi biết tôi biết, Tiểu Đường cô đừng vội, tôi chỉ là nói như vậy, trước nhắc nhở cô, nhưng mà cũng không nói là cô đã nói cái gì."
"......! Vâng." Khẩu phật tâm xà, có chút buồn nôn, Đường Thu Bạch thầm nói trong lòng.
"Ừ, vậy Tiểu Đường, cô đi ra ngoài đi." Trình Bình đứng lên.
"Vâng." Đường Thu Bạch đáp một tiếng.
đi về phía cửa, tay mới vừa đặt ở trên chốt cửa còn chưa kéo ra, phía sau lại truyền đến thanh âm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!