Từ khi bắt đầu Tề Tĩnh Uyển còn có thể diễn tả ý nghĩ rõ ràng , đến lúc sau đã biến thành hồ ngôn loạn ngữ, một câu có một câu không nói liên miên.
Đêm đông, nhiệt độ bên ngoài tự nhiên cũng thấp hơn rất nhiều so với ban ngày, trong nhà có máy sưởi, ngược lại làm người ta sinh ra một tia buồn ngủ, trộn lẫn men say, chẳng mất nhiều thời gian, Tề Tĩnh Uyển đã cúi đầu nằm ở cạnh quầy bar.
Trên đỉnh đầu là ánh đèn mờ nhạt, chiếu vào gương mặt cô ấy, cũng như một chùm sáng ngời giữa đêm tối chiếu vào Đường Thu Bạch trong mắt Cảnh Thư Vân.
Đường Thu Bạch nhẹ nhàng buông tiếng thở dài, kéo Cảnh Thư Vân đang thất thần trở về.
"Em đưa chị Tĩnh Uyển tới phòng cho khách nghỉ ngơi."
"Tôi giúp em."
Cảnh Thư Vân liền đứng dậy, Đường Thu Bạch lại đỡ vai cô, ấn cô trở lại chỗ ngồi, mỉm cười, "Không cần, chị ở đây chờ em."
Cảnh Thư Vân không nói gì, hơi ngửa đầu ngước nhìn nàng, đôi mắt đen nhánh lạnh thấu xương lại hòa tan đi không ít, cũng học theo dáng vẻ Đường Thu Bạch nhẹ nhàng giương khóe môi, "Được."
Tề Tĩnh Uyển mơ màng ngủ, Đường Thu Bạch báo với cô ấy một tiếng, mới hai tay đỡ cô ấy, dẫn đường cho cô ấy, rốt cuộc đem cô ấy đến phòng xong, lại xuống dưới, còn ở lầu hai, từ phía xa Đường Thu Bạch thấy Cảnh Thư Vân thẫn thờ nhìn chiếc ly còn dư rượu vang đỏ không chớp mắt, ngón trỏ đứt quãng gõ lên mặt bàn, như là đang nghĩ đến gì đó.
"Đang nghĩ gì vậy?" Đường Thu Bạch đến gần bên cạnh cô.
"Hửm?" Cảnh Thư Vân nghe thấy thanh âm hơi nghiêng đầu nhìn nàng, tầm mắt dần có tiêu cự, dừng một chút mới nói, "Suy nghĩ chút chuyện."
"A, cư nhiên không có nghĩ đến em." Đường Thu Bạch ra vẻ mất mát nói, chống hai khuỷu tay, lưng dựa vào quầy bar.
"Nghĩ chứ." Cảnh Thư Vân cười cười, một tay xoa gương mặt Đường Thu Bạch, nhẹ nhàng nhéo nhéo, "Sao có thể không nghĩ."
"Vậy chị nghĩ về em cái gì?"
"Suy nghĩ thời điểm em mới vừa tốt nghiệp đại học là dáng vẻ thế nào." Đầu ngón tay Cảnh Thư Vân mang theo lạnh lẽo, một lần lại một lần phất qua hàng mi Đường Thu Bạch.
"Tốt nghiệp đại học à......" Đường Thu Bạch nghiêng đầu, suy tư nheo nheo mắt, "Thì giống như rất nhiều người trẻ tuổi khác thôi, nhiệt huyết hừng hực, tuổi trẻ khí thịnh, có hàng đống ý tưởng đối với tương lai của bản thân."
"Ừm, có ý tưởng gì?"
"Ví dụ như, tốt nghiệp xong nói đi du lịch là đi ngay, lúc ấy hình như còn có hơi chờ mong đi làm diễn giả, cũng nghĩ luyện chữ nhiều một chút, sau đó kiếm ít tiền giúp mẹ em mở rộng cửa hàng sau đó mặt tiền cửa hiệu bla bla......"
Đường Thu Bạch nói rất dông dài, nghĩ đến cái gì nói cái đấy.
"Thế sau này đều hoàn thành sao?"
"Oh, ngoại trừ mở rộng mặt tiền cửa tiệm chưa thể hoàn thành, mẹ em nói quán mì nhỏ diện tích liền vừa vặn rồi, lớn hơn một chút bà sẽ phải mệt chết, hơn nữa sau này mỗi năm em đều muốn đi du lịch, nên cũng không có tiền dư."
Cảnh Thư Vân ngửa đầu nhìn nàng, ý cười mềm mại, đôi mắt lại xẹt qua một tia hâm mộ không dễ phát hiện, Đường Thu Bạch nhìn vào mắt cô, sao chớp mắt.
"Coi như là trao đổi, có phải chị cũng nên kể với emvề chị lúc mới vừa tốt nghiệp đại học hay không?"
"Tôi sao, không phải như em đang nhìn thấy hiện tại sao." Cảnh Thư Vân nhấp ngụm rượu vang đỏ trong ly, chậm rãi nói.
"Từ Cảnh học sinh vô phùng trở thành Cảnh tổng sao?"
Cảnh Thư Vân nhẹ nhàng "Xùy" một tiếng, lại tiếp tục nói: "Em nói như vậy, cảm giác tôi còn rất lợi hại."
"Còn không phải là lợi hại sao, người bình thường cũng không có năng lực như chị đâu."
Cảnh Thư Vân bị Đường Thu Bạch dỗ cười lắc đầu, "So với năng lực, càng giống như là một kiểu bị bắt trưởng thành."
Đường Thu Bạch không lên tiếng, một tay nắm lấy tay Cảnh Thư Vân.
Cảnh Thư Vân cảm nhận được lực từ Đường Thu Bạch, cũng hơi nhẹ nắm, an ủi nàng, sau một lúc lâu chậm rãi nói: "Cũng giống như em, tôi mới vừa tốt nghiệp cũng từng có rất nhiều dự định," cô dừng một chút, "Nhưng điều không giống nhau chính là, khi tôi một lòng nhiệt huyết mang những ý tưởng này về nước, trong nhà đã sắp xếp xong xuôi công tác tiếp theo cho tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!