Đêm khuya, xe qua lại trên đường cũng không nhiều, ánh đèn ven đường xuyên thấu qua cửa sổ chiếu lên mặt Cảnh Thư Vân, lúc sáng lúc tối, nhìn không rõ sắc mặt cô.
Trong lòng bàn tay đang cầm vô lăng của Cảnh Thư Vân còn tàn lưu độ ấm của người bên cạnh.
Gió lạnh ngoài cửa sổ đứt quãng thổi vào, không những không thể làm độ ấm dị thường kia khôi phục bình thường, trái lại còn mang theo một ít làn hương tươi mát.
"Em cũng thích ca sĩ này?"
"Thích, dẫu sao cũng là đại tiền bối giới Hoa Ngữ."
"A bài hát này! Chị thích!"
"Em cũng thích! Cùng nhau hô tên bài!"
......
Cảnh Thư Vân nhìn giao lộ sáng lên đèn xanh, chân dẫm lên chân ga không chùng xuống, hình ảnh hiện lên trước mắt lại là sự ăn ý giữa Đường Thu Bạch và Tề Tĩnh Uyển ở trong buổi biểu diễn.
Cô ngồi ở bên góc, trong lúc lơ đãng, tầm mắt từ trên sân khấu dịch đến hai người đang hứng thú bừng bừng, nụ cười tươi đẹp bên khóe môi Đường Thu Bạch lại có chút chói mắt, lúc cô nhìn thoáng qua, không thích ứng khẽ nheo mắt.
Hòa mình vào trong âm nhạc tiết tấu nhẹ nhàng, bị tiếng thét chói tai vây quanh, không khí hiện trường nhiệt tình lại kích động, vốn dĩ cô cũng nên hòa nhập vào, hưởng thụ âm nhạc.
Nhưng mà Cảnh Thư Vân lại có chút không hòa hợp, Đường Thu Bạch nhìn cô cười sáng rỡ hệt như nghiêng đầu cười với Tề Tĩnh Uyển, nụ cười đôi mắt cong cong, giống như vầng trăng non cao treo ở trên bầu trời trong đêm tối vô tận, sáng ngời lại nhu hòa.
Ánh sáng dịu nhẹ của vầng trăng khuyết trải đều xuống mặt đất, nó không bởi vì bạn tránh ở dưới mái hiên mà bớt đi một ít, cũng không bởi vì bạn đứng ở dưới bầu trời trống trải mà nhiều thêm một ít.
Cảnh Thư Vân ngẩng đầu nhìn nó, sắc mặt bình tĩnh, nhưng cánh tay rũ xuống lại nhẹ nhàng khẽ nâng lên, như thể muốn chạm vào gì đó.
Xe rất nhanh lái vào viên khu công ty, ngừng ở dưới lầu, mặt ngoài của tòa nhà được chiếu sáng bởi đèn pha, vài phút sau phía trong cũng sáng lên.
Thời điểm Cảnh Thư Vân xuống xe, ánh đèn từ bên trong tòa nhà rộng lớn chiếu ra tới, xua tan cái lạnh đêm khuya, cũng chiếu sáng con đường dưới chân cô, ở một buổi tối chỉ có đèn đường viên khu, phảng phất như một người thủ vệ.
Đường Thu Bạch bật đèn chạy đến.
"Chị xem, vẫn là em và chị cùng nhau trở về tốt hơn đi."
Nàng mang theo ánh sáng, Cảnh Thư Vân không thấy rõ nét cười trên mặt nàng, thế nhưng ý cười nồng đậm trong thanh âm, lại nghe đặc biệt rõ ràng.
"Ừm." Cảnh Thư Vân tiến gần về phía nàng.
"Công việc có nhiều không?" Đường Thu Bạch đi ở bên cạnh cô, hỏi.
"Còn chưa biết, phải xem qua văn kiện gửi tới đã."
"Cũng đúng." Đường Thu Bạch gật đầu, lại cười, "Không có việc gì, em cùng chị, nếu có việc gì em có thể giúp được, em cũng có thể làm."
Cảnh Thư Vân duỗi ngón tay ấn thang máy, hơi khựng lại, "Được."
Giọng cô thực nhẹ, Đường Thu Bạch không nhịn được nghiêng đầu nhìn cô, Cảnh Thư Vân tóc dài bên tai lại vừa lúc trượt xuống, che khuất tầm mắt Đường Thu Bạch.
Toàn bộ công ty im ắng, hai người đi ở trên hành lang trống vắng, thậm chí có thể nghe thấy tiếng vọng bước chân của các nàng.
Cho dù là môi trường quen thuộc, một khi bị bóng tối bao phủ, cũng đều làm người ta cảm thấy xa lạ và bất an, làn hương nhàn nhạt bên người lại làm bả vai Cảnh Thư Vân có chút thả lỏng.
Đường Thu Bạch đi theo phía sau cô vào phòng làm việc, văn phòng tối tăm rộng lớn như vậy, theo một tiếng "Cạch" thanh thúy, trong chớp mắt liền phát sáng lên.
Cảnh Thư Vân lập tức mở máy tính ra, xem xét văn kiện, download mở văn kiện ra, những âm thanh di chuyển và click chuột vang lên ở trong văn phòng, theo từng chút từng chút xem xuống, mày cô càng nhíu chặt.
"Ừ, còn có chút......" Cảnh Thư Vân mới vừa mở lời, lại đột nhiên im lặng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!