Chương 3: (Vô Đề)

"......! Được." Đường Thu Bạch có chút vô lực liếc nhìn áo blouse trắng bên cạnh, thế nhưng lại đứng càng thẳng tắp hơn cả vừa rồi, mắt nhìn thẳng nữa.

Lam Hoa học thay đổi sắc mặt? Thế này cũng thay đổi quá nhanh đi!

Đường Thu Bạch đi theo vào, ba người khác vốn đang ở bên trong liền lần lượt lui ra ngoài, lúc nàng ngẩng đầu nhìn thấy nữ nhân đứng ở bên cửa sổ hơi ngẩng đầu, tiếp đó trợ lý cũng lui ra ngoài, chỉ còn lại các nàng.

"Chào Cảnh tổng." Gặp chuyện không loạn, cười trước, Đường Thu Bạch giữ vứng hai phép tắc bất di bất dịch của bản thân.

Âm thanh vang lên bên tai Đường Thu Bạch, vẫn là âm giọng nữ thanh thanh lãnh lãnh tiếng vang từ tính mấy tiếng trước nàng nghe thấy.

"Chào cô, Đường tiểu thư." Nói xong nữ nhân bước vài bước đến gần Đường Thu Bạch, chiếc áo khoác tây trang màu trắng sữa tùy ý rộng mở, phối cùng sơ mi trắng bên trong, mái tóc xõa ở sau lưng vài sợi nhẹ nhàng trượt trước vai.

"Tôi là Cảnh Thư Vân."

Đường Thu Bạch nhìn bàn tay xuất hiện ở trước mặt mình, bàn tay này vài giây trước còn đang đẩy cửa sổ, nhẹ nhàng nắm lấy lại rất nhanh buông ra, "Chào cô, Cảnh tổng."

Cảnh Thư Vân nhìn dáng vẻ câu nệ của Đường Thu Bạch, nếp uốn chân mày từ từ giãn ra, "Đường tiểu thư tới lấy hàng mẫu?"

"Đúng vậy."

Cảnh Thư Vân khẽ gật đầu, ánh mắt đánh giá Đường Thu Bạch, "Đường tiểu thư là làm vô cơ?"

"Đúng vậy."

"Tổ trưởng tổ vô cơ?" Cảnh Thư Vân tiếp tục hỏi.

"Không có, chỉ là thực nghiệm viên bình thường."

"Ừm, vậy thì có chút đáng tiếc, tôi cho rằng Quang Thần ít nhất sẽ để cho Đường tiểu thư một chức tổ trưởng." Trong thanh âm của Cảnh Thư Vân mang theo chút tiếc nuối.

"Không có, Cảnh tổng nói đùa rồi, tôi tư chất không đủ, kinh nghiệm cũng không đủ, không thích hợp đảm đương chức tổ trưởng." Đường Thu Bạch mỉm cười.

Đường Thu Bạch bị mắt kính gọng vàng hấp dẫn, không tự chủ được lại đối diện với đôi mắt này.

Bởi vì Cảnh Thư Vân đến gần, khoảng cách giữa hai người bỗng nhiên ngắn lại, ngay từ đầu Đường Thu Bạch còn chưa phát hiện ra, đến khi nhìn mặt cô ở khoảng cách gần, khứu giác đầu chóp mũi mới có phản ứng, không khí bên người lặng lẽ phát sinh biến hóa.

Mùi đắng hoắc hương Đường Thu Bạch mới ban đầu ngửi được lúc ở cạnh cửa bây giờ trở nên phai nhạt hơn, khi đứng bên cạnh cô, vị ngọt nhè nhẹ hòa lẫn mộc hương cùng hương hoa hồng như có như không, vị ngọt cùng vị đắng dung hợp vào nhau, làm cho cả hương vị trở nên nồng nàn sâu thẳm lại cất giấu một vẻ mị hoặc.

Tầm mắt của Đường Thu Bạch chậm rãi di chuyển xuống đến môi đỏ khẽ nhếch của Cảnh Thư Vân, mùi hương quanh quẩn ở bên người nàng, mỗi một hơi thở đều đang k*ch th*ch giác quan của nàng.

Nhưng cố tình, vẻ mặt đối phương vẫn bình thản, giọng nói thanh lãnh, lại k*ch th*ch Đường Thu Bạch tỉnh táo không ít.

"Đường tiểu thư khiêm tốn rồi, năng lực của cô tôi còn từng nghe qua, cô có suy xét đổi một sân chơi tốt hơn không?" (Editor: đây là đang chiêu mộ em bé Đường về công ty đó =]])

Sân chơi tốt hơn......

Đường Thu Bạch nhớ đến chuyện công ty trước đây, chớp chớp mắt, "Cảm ơn Cảnh tổng đưa ra kiến nghị, nhưng tạm thời còn chưa có ý định này."

Cảnh Thư Vân bất động thần sắc đảo qua lông mày Đường Thu Bạch hơi nhăn lại, trong lòng hiểu rõ, "Ừm, hàng mẫu lần này làm phiền các cô, mẫu chất thải rắn."

Nghe thấy ba chữ "Chất thải rắn", Đường Thu Bạch vài giây trước còn đang tâm tình tươi đẹp đang khen chị bé thật là xinh đẹp, trong nháy mắt tan thành mây khói, đến mảnh vụn đều không dư lại.

Đường Thu Bạch cứng đờ giật giật khóe miệng, "Không có, Cảnh tổng, đây là chúng tôi phải làm, vì khách hàng phục vụ."

"Ừm, vậy Đường tiểu thư, tôi còn có việc." Cảnh Thư Vân nâng cổ tay nhìn đồng hồ.

"Được, Cảnh tổng, cô đi thong thả." Đường Thu Bạch né sang một bên, hai tay chồng lên nhau giữ trước người.

Cảnh Thư Vân vừa ra đến trước cửa ý vị thâm trường lại quét mắt nhìn Đường Thu Bạch, "Chúng ta lần sau trò chuyện."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!