Chương 1: Đi Tham Quan Ăn Dưa Quần Chúng

Công ty TNHH thử nghiệm môi trường Quang Thần

Đường Thu Bạch ngậm một cái bánh mì tiến vào, không nhanh không chậm lết đến chỗ ngồi của mình, còn chưa kịp đặt túi xuống liền nghe thấy Liêu Ngọc bàn bên cạnh thò tới, "Thu Bạch cậu biết hôm nay phải đi tham quan phòng thí nghiệm Lam Hoa không?"

"Hả?" Đường Thu Bạch nhìn nàng một cái, trước đặt túi xuống, dành ra một tay cầm lấy cái bánh mì mình ngậm ở trong miệng, cắn một miếng, mới nói: "Không biết."

"Hôm nay chủ nhiệm nói muốn dẫn vài người cùng hắn đi tham quan phòng thí nghiệm Lam Hoa." Đoạn Thiên Vũ cùng một tổ vô cơ với Đường Thu Bạch cũng thò qua.

"À, vậy thì đi thôi, phỏng chừng chắc là tổ trưởng đi thôi." Đường Thu Bạch không để tâm, loại tham quan này không cần nghĩ cũng biết không liên quan đến mình.

"A......! Tôi cũng rất muốn đi nha." Liêu Ngọc ánh mắt chuyển hướng sang văn phòng chủ nhiệm.

"Hửm?" Đường Thu Bạch cắm ống hút sữa bò trước, lại đem bánh mì bỏ vào miệng, không chừa lại bất cứ khoảng trống nào có cơ hội để nói chuyện, rốt cuộc ăn mới là chuyện quan trọng nhất trong đời.

Huống chi......! Bây giờ không ăn, một lát nữa bắt đầu phân nhiệm vụ lại ăn không nổi, một khi bận liền bận đến trưa, bụng tổ tông kêu không ngừng, còn sẽ phát giận, Đường Thu Bạch sợ nhất loại tình huống này.

"Phòng thí nghiệm Lam Hoa cũng coi như là phòng thí nghiệm lớn trong ngành chúng ta đi." Liêu Ngọc tiếp tục tự lẩm bẩm nói.

"Đó là chắc chắn rồi, đại tiền bối trong ngành."

Đoạn Thiên Vũ tiếp lời Liêu Ngọc nói, suy nghĩ lại có chút bát quái nói: "Nhưng mà tôi nghe nói, chủ tịch hiện tại của bọn họ là một đại mỹ nhân trẻ tuổi xinh đẹp đó, làm việc dưới trướng mỹ nữ vậy chẳng phải hiệu suất càng cao? Chẳng trách Lam Hoa rất nhanh liền □□, trở thành công ty lớn số một số hai trong ngành."

"Ừm." Đường Thu Bạch hút sữa bò ứng phó gật gật đầu, bánh mì đã giải quyết xong, sữa bò cũng không thể lãng phí.

"Cũng không còn trẻ đi? Về nước mấy năm rồi hiện tại cũng phải ba mươi mấy." Liêu Ngọc đưa ra nghi ngờ đối với lời Đoạn Thiên Vũ nói.

"Hey, Liêu tỷ, nữ nhân 31 như hoa a, đặc biệt là kiểu đại mỹ nhân thế này, đó không phải càng có mị lực sao?"

Liêu Ngọc suy đi nghĩ lại, lại nói: "Nhưng mà, trước kia tập đoàn Hải Phong vẫn luôn làm bất động sản, cô ấy vừa trở về liền trực tiếp đề xuất mở rộng kinh doanh sang lĩnh vực thử nghiệm môi trường, khác nghề như cách núi*, cô ấy có thể có loại quyết đoán này cũng quả thật rất lợi hại."

(*) ý chỉ không phải người trong nghề không hiểu rõ tình hình nghề đó

Ngay khi Liêu Ngọc cùng Đoạn Thiên Vũ còn đang tiếp tục chia sẻ tin tức tầm phào mà họ biết, Đường Thu Bạch ngồi giữa hai người họ, trong tay lại bỗng nhiên rung lên, nàng nâng cổ tay nhìn thử, tin nhắn Weibo nhắc nhở: Bạn đặc biệt quan tâm @California quốc lộ số 1 đã đăng Weibo mới.

Ồ?! Cập nhật rồi!

......

"Thu Bạch, Thu Bạch, cậu nói đúng không a?"

Liêu Ngọc lắc lắc tay Đường Thu Bạch, đem Đường Thu Bạch từ trên Weibo túm ra ngoài.

Đường Thu Bạch vẻ mặt mê mang nhìn cô ấy, "Gì cơ?"

"Tôi nói, ai lại không muốn tới phòng thí nghiệm Lam Hoa xem thử chứ." Liêu Ngọc bất đắc dĩ nói.

"Tôi không muốn đi......" Đường Thu Bạch thoát khỏi Weibo, quyết định chờ xung quanh không có ai rồi xem, trong lúc đang xem bị người khác ngắt giữa chừng chung quy cũng rất khó chịu.

"Ay? Tại sao chứ? Cậu không muốn đi sao?" Liêu Ngọc có chút kinh ngạc hỏi.

"Bởi vì lười đi." Đường Thu Bạch nhìn Liêu Ngọc nửa ngày phun ra mấy chữ.

"......! Đại ca, công ty người ta cùng một khu với chúng ta, ngay tại tòa G đối diện cách chúng ta không xa." Ngay cả Đoạn Thiên Vũ cũng nghe không nổi nữa.

"Thôi thôi, mấy người đi đi, mấy người đi đi." Đường Thu Bạch không chút hứng thú xua xua tay, mở máy tính ra, kệ nó Lam Hoa hay là Hồng Hoa, chỉ cần chủ nhiệm mang theo người vừa đi khỏi, chẳng phải có thể lén nghỉ ngơi một chút rồi?

Diêu Nhã Đan từ bên cạnh ba người đi qua nghe thấy bọn họ nói chuyện, dừng chân lại, cách xa mấy mét lớn tiếng nói: "Mấy người giờ còn chưa biết sao, Tiểu Đường trước kia từng ở Thiên Hành, chướng mắt Lam Hoa cũng bình thường."

"......" Đường Thu Bạch coi như không nghe thấy, mở bảng biểu số liệu ra, loại lải nha lải nhải này người không để ý tới còn đỡ, càng quan tâm càng to chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!