Chương 97: Hắn có một lớp vỏ ngoài hoàn hảo, nhưng bên dưới là bộ xương...

Sao lại khóc vì người này được chứ?

Hắn luôn thích giả vờ ngoan ngoãn, đóng vai kẻ khốn khổ để lấy lòng thương hại. Ai tin hắn đều là đồ ngốc.

Nhưng Hứa Diên không kiểm soát được bản thân. Khoảnh khắc hắn xuất hiện, tuyến lệ của cô như trào ra.

Trước mặt hắn, cô vừa lúng túng vừa xấu hổ, vội dùng đầu ngón tay dính bẩn để lau nước mắt.

Thế nên quanh mắt còn sót lại vài dấu tay màu xám, váy trải xuống đất cũng dính bùn.

Như một chú mèo nhỏ bẩn thỉu, vùi đầu vào bụi bặm.

Tạ Tư Chỉ đi tới, quỳ một gối, nhìn thẳng vào mắt cô: "Trả lời anh."

Các động tác của hắn chậm lại vì vết thương, nhưng nụ cười trên môi vẫn thản nhiên như trước.

Như thể mấy ngày vừa qua chỉ là một giấc mơ giả tạo, chẳng có gì là thật.

Hứa Diên ngoảnh mặt đi, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, bẽn lẽn nói: "Em có khóc đâu."

(Từ đây tui sẽ đổi xưng hô cho nữ chính :)))))

Nụ cười trên môi hắn càng đậm hơn.

Cảm giác ấm áp áp chạm vào má, Hứa Diên quay lại, Tạ Tư Chỉ dùng đầu ngón tay lau từng giọt nước mắt cho cô.

Đôi mắt hắn đen láy, phản chiếu bầu trời sa mạc đầy sao sáng rực rỡ. Hơi thở hắn vương lên làn da cô, như gieo những hạt giống mềm mại trong đêm lạnh.

"Chúng ta phải rời khỏi đây."

Cho tới khi tiếng súng ngày càng gần, hắn mới buông tay cô ra.

Như Tạ Đạc đã nói, đây là phạm vi chịu ảnh hưởng dưới quyền lực của Tạ Doanh Triều. Không thể đối đầu trực diện, rời đi càng sớm càng tốt là lựa chọn an toàn nhất.

Tạ Đạc đang dẫn những con tin của Tạ gia thoát ra ngoài và họ cũng phải tìm cách rút lui.

Tiếng súng lại tiến gần hơn.

Ngay khi hai người vừa rời khỏi đống đổ nát của nhà tù, liền bị chặn sau một ngôi nhà.

Tạ Tư Chỉ mang theo hai khẩu súng, trao một khẩu cho Hứa Diên: "Trước đây anh đã dạy em cách bắn, em còn nhớ không?"

[Khi bắn phải cố gắng thở đều hoặc ngưng thở, vì hít thở sẽ khiến súng rung từ đó ảnh hưởng đến kết quả.]

[Đích ngắm cách em hai mươi lăm mét, ở khoảng cách này, nếu muốn bắn trúng hồng tâm thì em cần nhắm vào vị trí vòng tám phía dưới.]

[Giơ thẳng tay lên, nhắm mắt trái lại, dùng mắt phải ngắm.]

[Phải mất một khoảng thời gian nhất định thì vật thể mới hiện rõ trong mắt. Sau khi tầm nhìn rơi vào hồng tâm, từ giây thứ ba đến giây thứ bảy là khoảng thời gian vàng để bóp cò. Sau đó thì hình ảnh sẽ dần dần mờ đi.]

"......"

Hồi còn đi học, môn bắn súng luôn khiến Hứa Diên đau đầu.

Dưới sự hướng dẫn tận tình của Tạ Tư Chỉ, cô mới khá hơn được một chút.

Dù đôi khi vẫn bực mình vì những hành động làm phiền nhỏ nhặt của hắn trong khi dạy, nhưng từng lời hắn nói cô đều nhớ rõ ràng.

Hứa Diên gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!