Chưa đợi Hứa Diên phản ứng, Tạ Doanh Triều đã nắm lấy đầu ngón tay cô, dẫn cô đến trước cây đàn piano đặt ở giữa khu vườn.
Cô không còn nhớ rõ giai điệu bản nhạc ấy được đánh ra như thế nào.
Cô chỉ biết rằng, ánh sáng xung quanh chiếu sáng đến mức cô gần như không thể mở mắt.
Trong khu vườn rộng lớn đầy khách dự tiệc, ngoài tiếng đàn piano hòa quyện từ đầu ngón tay cô và Tạ Doanh Triều, mọi thứ đều im lặng đến lạ thường.
Mỗi vị khách đều ôm giữ những suy nghĩ riêng.
Hứa Diên lại nghĩ đến ánh mắt của Bùi Tễ Ngôn và những lời hắn vừa nói.
Khoảnh khắc đó, cô nhìn thấy cảm xúc vỡ tan trong đôi mắt dịu dàng của hắn, khiến cô không khỏi buồn bã.
Lúc ấy, Bùi Tễ Ngôn muốn nói gì đó, nhưng bị cha hắn dùng ánh mắt khéo léo kịp thời ngăn lại.
"Em nên tập trung hơn một chút." Tạ Doanh Triều nghiêng đầu nhìn cô, giọng nói nghe có vẻ nhẹ nhàng nhưng mang theo vẻ bắt buộc, không cho cô thắc mắc.
Hứa Diên vội thu hồi suy nghĩ của mình.
Khi bản nhạc kết thúc, Tạ Doanh Triều vòng tay qua eo cô, đứng dậy và giới thiệu với các khách mời: "Quý vị, đây là Hứa Diên. Chúng tôi gặp nhau một cách tình cờ. Cô ấy là món quà mà ông trời ban cho tôi, tôi trân trọng và háo hức muốn chia sẻ niềm vui này với mọi người."
Lúc này ánh mắt sắc bén của mấy người Ôn gia gần như xuyên thấu Hứa Diên.
Nếu không phải bàn tay Tạ Doanh Triều còn đặt trên eo cô, cô chắc chắn họ đã lao tới xé toạc cô ra rồi.
Cô im lặng, lặng lẽ suy đoán dụng ý của hắn.
Tạ Doanh Triều không phải là người sẽ để tình cảm làm mờ lý trí.
Hắn giới thiệu cô với các vị khách trong buổi tiệc bằng danh nghĩa gì? Vợ chưa cưới? Hay chỉ là một món đồ chơi?
Về chuyện này, Tạ Doanh Triều giữ thái độ mập mờ, không hề giải thích thêm.
Trong buổi tiệc, hắn thoải mái như cá gặp nước, trò chuyện, nhâm nhi rượu, tất cả đều toát ra phong thái tao nhã hoàn hảo không tì vết.
Giữa đám đông, Bùi Tễ Ngôn thoát khỏi vòng kiểm soát của cha mình, tiến về hướng cô đang đứng nhưng giữa đường bị Tạ Tư Chỉ chặn lại.
"Lời khuyên thôi." Thiếu niên nhún vai, giọng lười biếng: "Đừng có nói những lời ngu ngốc trước mặt Tạ Doanh Triều. Cho dù không nghĩ đến bản thân, ít nhất cũng nên nghĩ cho cô ấy."
Trên gương mặt Bùi Tễ Ngôn phủ một lớp giá lạnh, nắm tay siết chặt buông xuống bên hông, cuối cùng vẫn không tiến lên.
Buổi tiệc kéo dài tới tận đêm khuya mới kết thúc.
Tiếng người tản dần, chỉ còn lại sự yên lặng trống trải.
Tạ Doanh Triều đứng trước mặt Hứa Diên vươn tay vuốt những sợi tóc rủ xuống mang tai cô: "Trông em khá mệt mỏi, có phải vì quá căng thẳng không?"
Hứa Diên khẽ đẩy tay hắn ra: "Không phải."
Người đàn ông nhíu mày đầy tò mò.
"Tôi chỉ... không biết nên dùng thái độ và danh nghĩa gì để đối đãi với ngài, Tạ tiên sinh." Hứa Diên nói một cách hờ hững.
Tạ Doanh Triều khẽ nhíu mày: "Anh đã nói rồi, đừng dùng kính ngữ với anh. Anh thích em gần gũi một chút."
Hứa Diên đáp: "Có thể với giáo viên dạy piano thì không cần, nhưng tôi cũng như họ thôi, là đồ chơi của ngài. Đồ chơi dùng kính ngữ với chủ nhân là điều phải làm."
"Ai nói em là đồ chơi chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!