Chương 6: Hắn tưởng tượng cảm giác khi ngón tay...

Hứa Diên được mời dùng bữa tối cùng Tạ Doanh Triều.

Người hầu bưng một đĩa bò bít tết chín tới ra bàn.

Tạ Doanh Triều nhận đĩa, lịch thiệp cắt thành từng miếng nhỏ rồi đẩy về phía Hứa Diên.

Nhưng cô không hề động đũa.

Tạ Doanh Triều hỏi: "Không thích bò bít tết sao?"

Hứa Diên khẽ cười e thẹn: "Không, chỉ là tôi không quen ăn thịt còn máu."

Tạ Doanh Triều: "Là tôi không suy nghĩ thấu đáo."

Người hầu lại mang một đĩa bít tết chín kỹ đến, lát sau Tạ Doanh Triều vẫn chu đáo cắt nhỏ cho cô.

"Em rất có năng khiếu piano, sao sau đó lại không học tiếp?"

Hứa Diên nhận miếng bít tết: "Cảm ơn."

Cô đặt hai tay lên bàn, ngồi thẳng lưng: "Bố mẹ bắt tôi học quá nhiều thứ, thực sự không còn thời gian."

"Em đã học những gì rồi?"

"Đàn cello, hội họa, múa cổ điển, còn cả làm bánh nữa." Đôi mắt cô gái ánh lên vẻ ấm áp khi hồi tưởng lại quá khứ: "Tôi thích làm bánh. Lúc ở bên đồ ăn cảm thấy thật thoải mái và vui vẻ. Còn ngài thì sao, một giáo viên dạy piano xuất sắc như ngài chắc được nhiều gia tộc tranh nhau mời lắm nhỉ?"

Tạ Doanh Triều cười: "Đúng vậy. Muốn nghe một ít chuyện bên lề về các gia tộc tài phiệt không? Để tôi nghĩ xem..."

"... Xét về năng khiếu piano, cậu chủ nhà họ Bùi cũng không tệ. Cô chủ nhà họ Ôn thì hoàn toàn mù nhạc, bài chúc mừng sinh nhật cũng đánh sai nốt. Còn hai người nhà họ Doãn chỉ là mấy cái gối thêu hoa. Chưa nói đến lý thuyết âm nhạc, ngay cả tự chăm sóc bản thân cũng là cả vấn đề, toàn lũ ngốc được nuông chiều hư hỏng."

Hứa Diên bị hắn chọc cười, nhưng chỉ cười khẽ vài tiếng rồi vội thu lại.

Những người hầu xung quanh cũng nín cười. Cô lo lắng hỏi: "Không sao chứ? Lấy chuyện con cái của các gia tộc đó ra để trêu đùa, nếu lan ra ngoài chắc ngài sẽ bị trả thù mất."

Tạ Doanh Triều ngẩng mắt: "Em lo cho tôi sao?"

Ánh mắt cô trong veo, cô không trả lời chỉ yên lặng nhìn hắn.

Hắn rót một chút sâm panh vào ly của cô, nhẹ nhàng nói: "Họ sẽ không biết đâu. Nhưng còn em, Hứa Diên, tôi chỉ là thầy dạy piano thôi. Ở trước mặt tôi có thể thoải mái, không cần dùng kính ngữ. Nghe quản gia Đinh nói, bố mẹ em đã qua đời rồi phải không?"

Hứa Diên khẽ cúi đầu, đáp một tiếng "Vâng."

"Chắc em rất đau lòng."

Bóng đêm dồn ngoài lớp kính.

Cô gái nghiêng đầu nhìn vầng trăng khuyết như lưỡi liềm treo nửa trên bầu trời: "Không có gì là vĩnh cửu. Sinh ly tử biệt vốn là chuyện bình thường, chúng ta phải học cách chấp nhận."

Cô uống hết ly sâm panh mà Tạ Doanh Triều rót cho.

Ánh trăng trong vắt, khi cô ngoảnh lại, ánh mắt cô chạm vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông.

Khi đối diện với hắn vài giây, gương mặt cô bỗng đỏ lên. Cô đứng dậy: "Đã muộn rồi, tôi phải về thôi."

"Vẫn còn sớm mà." Tạ Doanh Triều níu lại.

Hứa Diên lắc đầu, cắn nhẹ môi: "Ngài là thầy dạy piano, tôi thì... Nói chung giờ đã muộn, chúng ta không nên ở riêng với nhau. Cảm ơn ngài vì bữa tối."

Cô đi tới cửa rồi dừng lại, ngoảnh đầu nhìn hắn: "Tôi vẫn chưa hỏi, vết thương của ngài đã đỡ hơn chưa? Nếu hôm đó không có ngài, có lẽ tôi đã không còn nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!